Có ai từng rơi vào hoàn cảnh giống mình không – vừa mệt, vừa bất lực, mà chẳng biết phải làm sao…
Mình và chồng cưới nhau năm 2024. Mình sinh năm 95, anh 87. Trước khi cưới, mình biết nhà anh không khá giả, còn đang cắm nhà để trả nợ. Nhưng vì đã quen nhau 6 năm, anh lại là mối tình đầu, nên mình nghĩ chỉ cần một người biết quan tâm, tử tế, sống có đạo đức là đủ. Nhà mình cũng ở quê, không khá giả, ba mẹ lại ly hôn sớm, nên mình chẳng dám đòi hỏi gì. Nhà anh thì ba mẹ đã già, có 3 anh em đều lớn đi làm cả, ngoài nợ nần ra thì gia đình rất đạo đức ăn chay theo Phật, luôn tốt với xóm giềng. Với mình lúc đó chỉ thế là đủ, sau này hai vợ chồng sẽ tự cố gắng thêm.
Lễ cưới diễn ra suôn sẻ. Hai đứa tự lo hết, rồi lại thuê trọ đi làm tiếp. Lương mình cao gấp đôi anh, nên hầu như mọi chi phí chuẩn bị cưới – từ chụp hình, đặt áo cưới, hoa cưới, tráp, tiệc cưới, vàng cưới để ba trao cho mình… – đều do mình tự xoay xở. Nhà anh gần như không phụ gì trong phần này, chỉ lo phần bên nhà trai. May mắn là sau cưới, tiền tiệc hai bên vừa đủ, không bị nợ.
Nhưng chuyện không dừng ở đó.
Sau đám cưới, gia đình anh mang bán số vàng trao cho mình hôm cưới để trả nợ (hóa ra là vàng mượn). Mẹ chồng có cho mình đôi bông và sợi dây chuyền, nhưng vài tháng sau cũng mượn lại đôi bông đó để bán.
Còn vàng bên ngoại mình cho – khoảng 8 chỉ – thì một ngày mình phát hiện đã “biến mất”. Hỏi ra, anh nói đem bán để trả nợ. Lúc đó mình thật sự suy sụp. Bao nhiêu thứ mình tự lo, nợ nần từ đâu mà ra? Nhưng rồi vì muốn giữ gìn hạnh phúc, mình lại im lặng cho qua.
Một năm trôi qua, mọi thứ chẳng khá hơn. Lương anh vẫn thấp, chưa bao giờ anh chủ động đưa mình đồng nào. Chi phí nhà trọ, điện nước, ăn uống – mình lo hết.
Anh liên tục gây nợ, khi thì 4–5 triệu, khi hơn chục triệu, lí do cũng rất nhiều nào là đền hàng cho công ty, nào là mượn cho mẹ…. Chỉ khi bí quá mới nói với mình, rồi mình lại phải mang tiền tiết kiệm ra trả.
Giờ mình đang mang bầu 6 tháng. Từ lúc có thai đến giờ, nhà anh gần như không phụ giúp gì. Mình phải nghỉ việc cũ, thu nhập giảm còn một nửa, nên mình khuyên anh đừng vay mượn nữa để còn lo sinh con. Anh luôn hứa “hết rồi, không nợ nữa”, nhưng rồi vài tuần sau lại phát hiện thêm.
Nợ lãi của nhà anh tháng nào cũng kêu, không có tiền thì gọi lên kêu anh kiếm cách, anh lại đi mượn, không có thì bảo mình, tội mẹ xoay xở các kiểu. Mình không có thì anh lấy thẻ tín dụng của mình đi quẹt (anh quẹt đã rất nhiều lần).
Giờ thẻ đã nợ hơn 10 triệu, còn mình thì kiệt quệ. Từ lúc mang bầu, tiền lương mình chỉ đủ trả tiền nhà và đi khám thai mỗi tháng 2 lần thôi.
Mình không dám nói với nhà – mẹ mình thờ ơ không quan tâm đã lâu, ba thì cũng chẳng lo nổi bản thân mình không muốn làm gánh nặng.
Mình thấy mình quá ngu, quá yếu mềm. Mỗi lần định nói “thôi, dừng lại đi”, lại sợ con chưa ra đời đã tan vỡ gia đình.
Mình viết những dòng này chỉ để chia sẻ, vì thật sự đang bế tắc.
Không biết có ai từng trong hoàn cảnh giống mình không… và mình nên làm gì bây giờ?
Facebook Comments