• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar

Cap3 Confessions

Góc tâm sự, chia sẻ đến mọi người

  • Home
  • Confessions
  • E-Learning
  • Y tế
  • Privacy Policy
  • Show Search
Hide Search

Tôi đã 35t rồi, không còn trẻ gì nữa

admin · July 14, 2025 · Leave a Comment

Tôi đã 35t rồi, không còn trẻ gì nữa. Nhưng tôi không sẵn sàng có con trong tình huống thế này….

Cách đây 1 tuần vợ tôi vừa hỏi ý kiến tôi rằng đã muốn có con hay chưa. Nếu muốn cô ấy sẽ dừng uống thuốc và tăng số lần sinh hoạt vợ chồng. Nhưng tôi không thể trả lời ngay, tôi muốn có con lắm chứ, vì tôi đã 35t rồi, không còn trẻ gì nữa. Nhưng tôi không sẵn sàng có con trong tình huống thế này.

Vì tôi không biết vợ tôi đã chán tôi hay có vấn đề về tư duy nữa. Cô ấy khác hoàn toàn với lúc chúng tôi hẹn hò. Nói qua về hoàn cảnh, tôi 35t còn vợ kém tôi 8t. Chúng tôi quen nhau qua mai mối. Cả hai đều đã gặp và nói chuyện với nhiều đối tượng khác và phát hiện là cả 2 hợp ý nhau nhất. Vợ tôi rất ưa nhìn, năng động, trong khoảng thời gian hẹn hò cô ấy là người chủ động hơn, luôn biết cách kéo dài cuộc trò chuyện. Tôi bị vợ cuốn hút, lúc đó cảm thấy bản thân đã tìm đúng người rồi. Bố mẹ tôi cũng rất thích cô ấy, khen ăn nói lễ phép, nhanh nhẹn tháo vát và rất biết lắng nghe ý kiến người khác. Vậy là chỉ sau 6 tháng tìm hiểu. Chúng tôi đã kết hôn luôn. Gia cảnh bên vợ tôi rất khá, trước khi cưới đã cùng với bố mẹ tôi hùn 1 nửa tiền để 2 vợ chồng mua một căn nhà ở riêng. Để cả hai vợ chồng có cuộc sống riêng tư.

Mọi thứ bắt đầu rất hoàn hảo, tôi cứ nghĩ bản thân đã thực sự viên mãn, công việc ổn định, có vợ và sắp tới là có con. Nhưng sau tuần trăng mật, trở về cuộc sống bình thường. Mọi chuyện bắt đầu tệ đi một cách không lường được. Tôi làm theo giờ hành chính, còn vợ bán hàng online nên thời gian ở nhà khá nhiều. Tôi sợ vợ buồn, với đang trong giai đoạn mới cưới nên tôi không la cà quán xá với bạn như trước mà muốn về sớm với vợ. Nhưng thứ đợi tôi lại là bàn ăn ngon mắt nhưng chỉ có một bát một đũa. Vợ tôi thì đang nằm trong phòng xem điện thoại. Tôi gọi vợ ra ăn cùng thì cô ấy nói tôi cứ ăn đi, cô ấy không có thói quen ăn tối. Tôi tưởng cô ấy muốn giảm cân nên cố dỗ vợ ra ăn nhưng cô ấy nhất quyết không ra, thậm chí khó chịu như kiểu tôi đang làm phiền vợ. Cô ấy bảo mình không ăn tối từ hồi học trung học rồi, nói tôi không nhớ là lúc còn hẹn hò vợ chỉ hẹn tôi xem phim, uống nước chứ không bao giờ đi ăn à. Tôi giật mình đơ mất giây mới phát là đúng thật, nếu có ăn cũng là hẹn ăn trưa chứ chưa giờ là ăn tối.

See also  Tôi là con trai một, quen vợ mình khi cả hai làm cùng một công ty

Hết cách tôi đành ăn một mình, tự dọn tự rửa bát. Lúc vào phòng, tôi nói chuyện với vợ nhưng cô ấy chỉ chăm chú làm việc riêng, trả lời tôi rất hời hợt, chỉ à, ừ, không tiếp chuyện, thậm chí còn không thèm ngẩng lên nhìn chồng. Lúc đấy tôi thấy vợ như người xa lạ vậy, khác hoàn toàn với người hoạt ngôn mà tôi gặp lúc trước. Chuyện này lặp đi lặp lại suốt 1 tháng, tôi phát hiện ra vợ thực sự không ăn tối, cô ấy chỉ nấu sẵn cơm bày ra bàn cho tôi, còn bản thân vào phòng làm việc riêng, mặc kệ tôi về lúc nào thì về, nếu có bố mẹ hai bên đến chơi, vợ tôi mới chịu ngồi cùng bàn, nhưng cũng không ăn cơm, chỉ gảy vài cọng rau nhai tượng trưng thôi. Cô ấy không thèm nói chuyện với tôi, xem tôi như không khí vậy, tôi hỏi chuyện thì cô ấy trả lời còn không như ngôi nhà câm lặng vậy. Tôi thực sự rất bức bối. Ở chỗ làm tôi chủ yếu làm với máy móc, về đến nhà muốn có người trò chuyện tâm sự cũng không được.

Vợ tôi sao lại thay đổi hoàn toàn như thế. Là do tôi làm gì sai à, nếu vậy tại sao không nói ra để tôi biết đường mà sửa. Tôi như lạc trong mê cung không biết đâu là lối ra nữa. Vợ tôi có thực sự coi tôi là chồng không hay chỉ là đối tác ở cùng nhà. Tiền lương của tôi cô ấy không đòi, nói tiền ai người nấy tiêu, nếu có đồ phát sinh cần mua thì cô ấy sẽ lưu lại để chia đôi sau. Cuối tuần tôi được nghỉ, muốn rủ vợ đi chơi hâm nóng tình cảm, nhưng không bao giờ cô ấy để mắt đến, hoặc là ở nhà cả ngày, hoặc là đi cả ngày. Nhưng đều là gạt tôi ra khỏi cuộc sống của cô ấy.

See also  Có nên lấy 1 người chồng là "Con trai cưng của mẹ!"

Đến lúc tôi không chịu nổi, ép cả hai phải cùng ngồi xuống nói chuyện cho.rõ ràng, thì cô ấy chỉ thản nhiên bảo, đã là vợ chồng rồi thì cần gì phải ríu rít với nhau mọi nơi mọi lúc, tính cô ấy xưa nay là vậy, ngoài đường nói nhiều, về nhà nói ít, tiết kiệm năng lượng. Tôi có vần đề quan trọng thì hẵng gọi cô ấy. Còn không thì đừng phí lời làm gì. Cô ấy cũng nói luôn không cấm tôi chơi bời tụ tập bạn bè, tan làm cứ đi thoải mái. Không cần phải báo cáo. Sau khi đã nói thẳng như xé rách mặt nhau, cô ấy càng không kiêng nể mà vẽ ra vạch ngăn cách giữ chúng tôi. Tôi cũng không biết làm gì khác hơn, làm sao tôi ép vợ mình phải nói được khi cô ấy không muốn, cố tình gây sự để cãi nhau.

Càng tệ hơn, cô ấy chả thèm tranh cãi, chỉ hời hợt bảo được được em sai, là anh đúng. Chuyện quan hệ vợ chồng cũng nhạt nhẽo không kém, cô ấy đặt lịch 1 tuần quan hệ 3 lần, những ngày không phải thì đừng động vào. Cứ thế tôi sống trong cuộc hôn nhân không niềm vui này đươc một năm. Tôi cảm thấy bản thân như sắp trầm cảm đến nơi vậy. Tôi không dám nói với bố mẹ, không muốn để họ lo lắng, rằng đứa con trai sắp 40t đầu rồi mà chuyện hôn nhân vẫn chả đâu vào đâu. Hơn nữa, họ thật sự rất quý vợ tôi, lần nào đến thăm cũng hai đứa mau có cháu cho ông bà bế bồng. Còn bố mẹ cô ấy, họ đều biết chuyện của chúng tôi, vì tôi đã đến hỏi bố mẹ về vợ mình. Rằng cô ấy từ trước đã như vậy hay là sau khi cưới có gì không hài lòng về tôi. Họ hơi ngập ngừng rồi thừa nhận vợ tôi từ bé đã như vậy. Thậm chí mấy ngày liền không nói chuyện với bố mẹ vợ lấy một câu nào. Họ từng sợ vợ tôi có vấn đề tâm lý như lãnh cảm, nên giục cô ấy mau mau xem mắt để lấy chồng. Sau khi gặp tôi, thấy gia cảnh môn đăng hộ đối nên đồng ý luôn, giục cưới càng sớm càng tốt. Bố mẹ vợ khuyên tôi cố gắng bao dung vợ mình, rằng nó là đứa nói ít làm nhiều, sau khi có con chắc sẽ ổn hơn.

See also  Có tình cảm với thầy hướng dẫn khóa luận tốt nghiệp

Nhưng có thật sự là ổn hơn. Trước mắt là vấn đề ăn uống, nếu mang thai vợ tôi sẽ phải ăn nhiều hơn để bồi bổ, nhưng giờ giấc ăn uống của vợ thì rất lung tung, hay bỏ bữa. Ăn vài miếng rau cho bố mẹ vui còn kêu nặng bụng khó chịu. Cô ấy thực sự có chịu được áp lực sinh con. Hơn nữa, với tâm lý như vậy, liệu cô ấy sẽ nuôi dạy con thế nào, đứa trẻ có thể phát triển bình thường hay không.

Bài hơi dài, câu cú hơi lung củng nhưng mọi người thông cảm. Tâm trạng tôi đang rất tệ.

Facebook Comments

Filed Under: Confessions

Reader Interactions

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Primary Sidebar




Archives

Categories

  • Confessions

Gửi Confessions

Email: [email protected]

Quảng cáo

Bột tảo xoắn Blue Spirulina hữu cơ Dragon Superfoods – siêu thực phẩm xanh hữu cơ mang đến lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe, tăng cường sắc đẹp từ bên trong.

Blue Spirulina – Siêu Thực Phẩm Xanh Cho Sức Khỏe Và Sắc Đẹp

Tags

baby three báo hiếu bạn thân Bạo lực gia đình bất hiếu bỏ phố về quê Bố Chồng Bố Mẹ Chồng bố mẹ vợ cha mẹ chia tay Chùa Hà Cá tháng Tư Gia đình kẻ thứ 3 kẻ thứ ba kết hôn ly hôn mai mối Mẹ Chồng Ngoại tình ngoại tình tư tưởng người gia trưởng người nghèo người thứ 3 người thứ ba người yêu cũ nyc Nàng dâu phi công Sống thử sợ vợ thất nghiệp tiểu tam trầm cảm trầm cảm sau sinh Tình yêu Valentine Vợ chồng đào mỏ độc thân

Grato Superfoods – Nhãn hàng Organic Superfoods đầu tiên của Việt Nam, được phát triển bởi những người trẻ yêu lối sống xanh.

Copyright © 2026 · Cap3 Confessions By Hairstyles