Là lòng người thay đổi hay vì chưa hiểu nhau?
Mình và chồng cách nhau chỉ 1 tuổi. Anh rất thương mình và chúng mình đã có những ngày tháng khá khó khăn suốt 6 năm mới đến được với nhau. Lúc đó mình nghĩ mình chỉ cần chọn người thương mình nhất là được, là sẽ hạnh phúc.
Và rồi khi về chung nhà, anh thương mình lắm, chúng mình có với nhau 1 cô con gái. 2 năm đầu hôn nhân mọi thứ thật êm đềm bởi gia đình chồng rất tâm lí, chồng thì hiền, thương và rất lo cho con.
Mọi chuyện tưởng chừng cứ thế, thậm chí sẽ tốt hơn nhiều khi chúng mình có căn nhà riêng mơ ước, 1 căn nhà vừa đủ trong sự mong ngóng ngày đêm của 2 đứa. Nhưng từ đây, mình thấy cuộc sống của mình không êm ả nữa. Chồng đi làm về tối muộn, tuần nhậu nhẹt vài lần, những đêm chờ chồng về, có những lúc tức giận lắm vì chờ đợi, chỉ mình cùng đứa con nhỏ. Nhưng giận rồi cũng tự an ủi bản thân rồi bỏ qua, bởi họ không nhận ra, càng không dỗ dành, họ rất vô tâm. Thêm nữa mỗi lần về đến nhà là cầm điện thoại không rời tay, dù đi vệ sinh hay đi tắm cũng thế. Chuyện sẽ chẳng có gì khi có vài lần chồng ngủ, mình có vào điện thoại chồng 1 tí, vì tò mò 1 chút. Hôm đó anh phát hiện mình cầm điện thoại anh, anh nhăn nhó mình và hôm sau đổi mật khẩu điện thoại. Anh bảo anh muốn có sự riêng tư, và vợ chồng mình không đụng vào điện thoại nhau. Nhưng vì sự vô tâm hời hợt của anh, cùng với việc cứ dán mắt vào điện thoại. Làm mình thiếu sự tin tưởng. Cứ vậy, lần gần nhất anh phát hiện và đổi mật khẩu dài hơn, mình mệt mỏi không quan tâm đến nữa.
Một ngôi nhà mơ ước của nhiều đứa bạn mình, nhưng thay vì sự ấm áp như bản thân mình nghĩ. Thì chỉ là những buổi tối chồng chơi cùng con, con nằm giữa và sau đó vợ chồng mình mỗi người một cái điện thoại. Chuyện vợ chồng thì rất ít, mình bảo anh có vấn đề sinh lí thì anh cáu kỉnh ra mặt. Giờ ăn mình bảo chồng hãy nói chuyện với nhau đi, a bảo biết nói gì bây giờ, thế là vừa ăn vừa dán mắt vào điện thoại. Vợ chồng mình rất ít khi trò chuyện cùng nhau, chồng là người ít nói, nhưng nhiều lúc mình hỏi anh cũng chả muốn nói. Anh không thích mình nói nhiều, chỉ cần mình nói gì, anh lại bảo suốt ngày mình nhăn nhó.
Rất nhiều lần mình ngủ trong nước mắt. Cũng rất nhiều lần mình chở con đi dạo quanh thành phố, chỉ hai mẹ con, còn chồng đi nhậu tận khuya về. Mình tủi thân khi nhận ra: hình như lâu rồi mình không được yêu thương, chồng mình từng rất thương mình, nhưng mà vì sao giờ như vậy?
Nhiều lần mình muốn buông bỏ, nhưng nhìn lại chồng mình là một người cha quá tuyệt vời với con mình, 2 cha con cứ dính nhau như sam, ba mẹ chồng mình cũng rất thương yêu mình. Đây mới là chặng đường hôn nhân gần 5 năm, sẽ rất mệt mỏi nếu mình cứ tiếp tục cuộc sống thế này.
Cảm ơn mn đã đọc đến đây, mình cảm thấy bế tắc. Hãy cho mình lời khuyên để mình biết mình nên làm gì? Tiếp tục hay dừng lại? Hay phải sửa đổi bản thân thế nào để lại như trước. Mình thật sự bế tắc.
Facebook Comments