8 năm, chưa trả hết nợ của bố, mệt mỏi quá mọi người à!
Ban đầu cũng ko định tâm sự đâu nhưng hôm qua, mình vừa mới chia tay bạn gái, lý do 1 phần là yêu 4 năm cho tới thời điểm hiện tại, mình 30, bạn ấy 28, mình ko cho bạn ấy được 1 cái “Danh phận” nên bạn ấy quyết định dừng lại, bạn ấy cũng mệt mỏi rồi…
Còn mình thì ko phải mình ko muốn, có điều mình vẫn còn 1 khoản nợ chưa trả hết, mình hứa với bạn ấy là khi trả hết nợ thì sẽ cưới bạn ấy nhưng bạn ấy ko chờ được mình nữa…
Khoản nợ này ko phải do mình, mà là từ bố mình, cũng ko phải do bố chơi cờ bạc hay ăn chơi gì, mà do bố bị lừa…Mình nhớ 1 ngày đẹp trời, tháng 9 cách đây 8 năm, lúc ấy vừa ra trường, xin được 1 công việc cũng phù hợp với bản thân, để mà nói thì mức lương ngày ấy đối với mình đủ ăn đủ sống, còn dư 1 chút…nhưng đùng 1 cái thì bố gọi cho mình nói bố nợ 1 tỷ 2. Lý do là bố mang tiền đi đầu tư cùng người bạn thân nhưng rồi bị lừa, người ta cao chạy xa bay, con số thực tế là 2 tỷ 5 nhưng nhà mình có hơn 1 tỷ, 1 tỷ 2 còn lại là bố vay của người ngoài…
Bố mình cũng đã thử nhiều cách để có thể lấy lại số tiền nhưng kết quả vẫn chỉ là con số 0. Mẹ mình thì bị bệnh tiểu đường + huyết áp, người cũng yếu, đáng nhẽ ra với số tiền hơn 1 tỷ ngày ấy thừa để bố mẹ dưỡng già, chữa bệnh nhưng bố nói muốn kiếm thêm cho mình, thành ra như vậy.
Đau lòng hơn 3 tháng sau đó, bố mình mất, từ ngày bị lừa bố cũng yếu dần, yếu cả về thể chất lẫn tinh thần, cuối cùng thì bố chọn cách mà ko ai muốn,…, bố có để lại lá thư, nói xin lỗi mình và chị gái, xin lỗi mẹ, mong mình và chị sẽ trả giúp bố khoản nợ, bố ko muốn mất căn nhà vì căn nhà là tài sản duy nhất bố mẹ đồng hành cùng nhau mua được. Bố ko muốn mất nốt căn nhà nên bố mong mình và chị sẽ cố gắng…trả nợ. Bố mất rồi nhưng nợ vẫn còn đó.
Trong khi đó, chị mình lấy chồng, mà nhà chồng kinh tế cũng khó khăn nên ko giúp được gì, chị mình hiền lắm, đúng kiểu người dịu dàng, nết na, chị cũng ít nói, sống hướng nội ấy…nên cũng ko yêu cầu chồng giàu có hay gia đình chồng có điều kiện, ngày ấy chị chọn anh rể làm chồng chỉ đơn giản là vì anh quan tâm chị, chị cảm thấy được yêu thương…vậy thôi nên cũng ko có mà trả nợ, lo bản thân, gia đình con cái còn chưa xong. Thế nên nói về khoản nợ, xác định là mình gánh…
Và cứ thế, suốt 8 năm qua, kể từ ngày bố mất, mình cứ nai lưng trả nợ.
Công việc thì có những thời gian làm 2, 3 việc cùng 1 lúc.
Có những ngày làm liên tục 24 tiếng, thậm chí là 36 tiếng ko ngủ.
Thường xuyên ăn uống linh tinh, có hôm làm cả đêm sáng buồn ngủ quá ngủ khỏi ăn trưa, có những hôm thì ngủ cả buổi chiều khỏi ăn tối, ăn đêm 1 thể…
Nhiều lúc thích cái này, cái kia, nó cũng ko đắt, chỉ vài trăm nghìn…nhưng mình cũng ko dám mua…
Nhiều lúc thích đi du lịch hay đơn giản tụ tập bạn bè…nhưng mình cũng ko dám đi, vẫn là câu chuyện tiết kiệm trả nợ.
…
Rồi thì mình cũng có người thương, là bạn ấy, bạn ấy cũng tin là mình sẽ cố gắng trả hết nợ, bạn ấy và mình quen nhau từ khi học chung trường cấp 3, khi ấy mình lớp 12, bạn ấy lớp 10…nhưng mãi sau này mới yêu nhau, cuối cùng thì, bạn ấy cũng ko chờ được nữa…
8 năm qua, mình cứ quần quật trả nợ như vậy, tiền gốc lãi, rồi tiền thuốc thang, lo cho mẹ nữa…
Nhiều lúc nghĩ hay thôi, bán cái nhà đi, trả nợ, ngày bố mất thì nó ko có giá như bây giờ, bán xừ đi, xong lên Hà Nội mua lấy cái nhà tập thể, để 2 mẹ con sống, tiện mình chăm sóc mẹ luôn, đỡ phải nhờ họ hàng nhưng mẹ ko đồng ý…mẹ lại bảo mình cố gắng, rồi nước mắt mẹ lại rơi, là con thì lại ko đành…
Và cứ thế, cho đến bây giờ, khoản nợ vẫn còn hơn 200tr, có lẽ ko vì dịch, vì nhiều chính sách, luật, thuế thay đổi, thắt chặt hơn thì có lẽ mình đã trả xong hết rồi nhưng càng ngày, đồng tiền kiếm càng khó khăn…chắc mọi người cũng hiểu.
Buồn quá tâm sự vậy thôi, chứ 200tr kia sớm muộn gì cũng trả hết, nhưng rồi nhìn lại, đã gần chục năm trả nợ… nhiều lúc nói vui là cả tuổi trẻ, dành để trả nợ…cho bố. Người ta có bạn gái, lập gia đình, con cái, còn mình thì lại trở lại cuộc sống độc thân, tiếp tục cày cuốc để trả nợ, có lẽ trả nợ xong mình mới tính đến chuyện hôn nhân, cưới xin được…vì ở thời điểm này, đến người chẳng nợ ai có khi còn khó lấy vợ, chứ mình đây còn cà 1 khoản nợ, chưa kể mẹ già ốm yếu…làm sao họ có thể yêu, có thể đồng ý lấy mình làm chồng đc đúng ko?
Facebook Comments