Hôm nay anh cầu hôn trước, sau đó đi xem được ngày chúng ta sẽ kết hôn. Em yên tâm anh sẽ làm nhà để chúng ta ở riêng, sau này sẽ cố gắng hết sức để mua ô tô cho mấy mẹ con đi lại thoải mái.
– Anh cho em xem tài khoản của anh đi.
(7.568.750₫ là số tiền có trong thẻ của anh ấy, một người đàn ông 30 tuổi)
– Thế sổ tiết kiệm của anh có bao nhiêu?
– Anh không có sổ tiết kiệm, nhưng anh có tiền anh gửi mẹ đó. Từ lúc đi làm anh gửi mẹ hết, cần thì anh lấy lại.
– Thế anh cho em xem bản thiết kế hay ý tưởng ngôi nhà của anh đi.
– À anh chưa có đó, tại đất từ thời ông bà cho nên giờ làm lại hồ sơ đã. Nhưng nhanh lắm, em yên tâm.
– Cho em hỏi anh câu cuối nhé. Anh lấy đâu ra tự tin để cầu hôn, để nghĩ đến chuyện em sẽ đồng ý? Anh sao dám rủ em đi ăn nhà hàng, đi mua sắm shopping khi tài khoản không có nổi 10 triệu? Anh sao dám nghĩ đến nhà, dám mở miệng đến ô tô khi cái móng còn chưa có, giấy phép lái xe còn chưa dám đăng ký học? Có lẽ thời gian qua em khiến anh nhầm tưởng cái gì rồi.
– Nhưng em cũng 28 tuổi rồi, không cưới sao được.
– Em 28 tuổi, tức là em đã đợi anh 5 năm. Nhưng những gì em nhận được có vẻ không bõ công chờ rồi. Em không nhắc đến những gì anh hứa vì em biết anh không có khả năng làm, và đúng thật anh cho nó vào quên lãng. Em không đòi hỏi vì em biết anh cũng chẳng có để cho em. Nhưng không có nghĩa là em sẽ chấp nhận sống nửa đời về sau như thế. Em chọn ở lại bên anh đến bây giờ là nghĩ anh sẽ thay đổi, sẽ cố gắng cho em được cái gì đó như mồm anh vẫn hay nói. Nhưng không, hình như anh lại nghĩ em không có ai theo đuổi nên vật chất anh không cho em mà tinh thần anh cũng bỏ bê, quan tâm em mỗi khi em nhắc nhở giống như nghĩa vụ mà thôi. Đến hôm nay chúng ta kết thúc ngày kỷ niệm, kết thúc luôn mối tình này đi ạ.
– Chúng ta yêu nhau 5 năm, sao em nói chia tay là chia tay được. Anh vẫn cố gắng đối tốt với em. Anh cố quan tâm em bằng hành động vì anh thấy không nhất thiết phải nói ra, anh đã tiến bộ rất nhiều.
– Sự quan tâm tiến bộ của anh chắc em kém cỏi không nhận ra. Em ấp ủ nó lâu rồi. Khi em đi bệnh viện một mình, khi ốm em tự chạy xe về nhà, khi mà em không nhận được cuộc gọi nào dù là một ngày không online, là khi anh cầm hết số tiền tiết kiệm đổi xe đời mới, khi anh cố bào chữa những lầm lỗi của mình, là khi anh từng chút một quên đi những việc anh đã hứa, là khi mẹ anh dám lớn tiếng mắng em, khi em đã gợi ý và háo hức nhận quà từ anh nhưng nhận lại là thứ em ghét, và cả khi nhìn thấy tài khoản của anh…. Nên là em sẽ không suy nghĩ lại đâu. Chào anh.
Hôm nay là ngày kỷ niệm 5 năm yêu nhau của mình, hôm nay là ngày mình được cầu hôn, hôm nay là ngày mình chia tay người yêu – một ngày nặng nề cảm xúc với mình.
Facebook Comments