• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar

Cap3 Confessions

Góc tâm sự, chia sẻ đến mọi người

  • Home
  • Confessions
  • E-Learning
  • Y tế
  • Privacy Policy
  • Show Search
Hide Search

7 năm bạn đã tự hủy hoại con người bạn tàn nhẫn đến mức nào?

admin · October 20, 2025 · Leave a Comment

7 năm, bạn đã tự hủy hoại đi chính con người bạn tàn nhẫn đến mức nào?

Mình và em học chung trường đại học, em kém mình 3 tuổi. Mình và em biết nhau khi tham gia chung 1 CLB tình nguyện của trường. Mình nhớ là khi đó mình và em ghét nhau lắm, gặp trong CLB chỉ nói 1,2 câu đã đốp chát nhau rồi. Nhưng càng tham gia sinh hoạt các chương trình thiện nguyện với nhau, mình cũng không biết là từ việc không ưa chuyển sang thích em khi nào. Mình nhớ lần đó vừa xong 1 chương trình của CLB về thì lúc chuẩn bị đi ngủ có nhắn tin với en, khi này là có nói chuyện với nhau dễ hơn nhiều rồi. Mình tỏ tình với em nhưng em từ chối, lúc đó hụt hẫng vì mình biết lúc đó em cũng có một vài người thích. Khoảng mấy hôm sau mình có vô tình vào Instagram thì thấy ngày hôm đó em có đăng ” Giờ nói lại còn kịp nữa không”. Tối đó mình có nhắn tin cho em hỏi có phải em viết cho anh không? Em bảo vâng. Mình bảo thế để anh hỏi lại nhé….. Bọn mình bắt đầu yêu nhau như vậy đó

Mình và em yêu nhau được gần 2 năm. Từng đi ăn cùng nhau, đi xe buýt ra hồ Gươm vào chiều tối, từng đạp xe phượt từ đêm tới sáng quanh Hà Nội, đi hồ Gươm, qua cột cờ, qua Lăng Bác rồi tới hồ Tây. Từng nắm tay nhau đi bộ quanh bờ hồ của trường, ngồi với nhau ở ghế đá tới muộn. Từng đi bộ đón nhau về, từng ngồi trên mái ngắm sao với nhau….Em thích nắm tay ngay cả khi đi ở chỗ đông người, sinh nhật mình em bất ngời mua bánh rồi rủ mình ra thảm cỏ ngồi để tổ chức riêng cho mình. Em là người không biết cáu giận, có lẽ chưa bao giờ mình thấy em cáu trên nét mặt của em. Có chuyện gì mà khiến người khác phải bực tức thì khuôn mặt em luôn có vẻ mặt ôn hòa dễ thương.

See also  Tiếp tục hay dừng lại?

Có lẽ quãng thời gian yêu em nó là quãng thời gian vui vẻ nhất của mình, trước khi nó bắt đầu những chuỗi thời gian ở dưới đáy xã hội, mất đi bạn bè, mất đi sự tin tưởng từ người thân.

Đó là năm 2019, mình vẫn nhớ là đầu tháng 4 em bắt đầu đi thực tập. Trước khi đi thực tập mình nhớ rằng mình và em không có vẫn đề gì. Em đi thực tập được hơn 1 tuần thì hôm đó em nhắn tin cho mình bảo có chuyện muốn nói, mình vẫn nhớ là tối hôm đó chỗ thực tập em liên hoan em có live trên fb. Em nhắn bảo mình em muốn dừng lại vì em thấy mệt rồi, mình chia tay anh nhé. Mình sốc thật sự, mình không hiểu có chuyện gì đã xảy ra khi em ở chỗ thực tập mà em lại búa bổ vào đầu mình như vậy. Mình có bảo em là có chuyện gì thì về rồi nói, hoặc là mai anh xuống chỗ thực tập gặp em. Năm đó là năm có dịch tả lợn châu Phi, em bảo mình là anh xuống cũng không vào được đâu, đang khóa trại không thể ra vào được. Mình lúc đó không biết làm gì cả mà chỉ biết ở trong phòng trọ nghĩ ngợi, rồi đâm ra sự tiêu cực tận cùng. Rồi sau đó có một tối mình có mua rượu với đồ về để nhậu, mình có gọi 2 người bạn thân của mình sang phòng mình ngồi nhậu chia sẻ. Hai người bạn này là nữ, chúng mình rất là thân nhau.

Cái cảm giác bất lực, vừa ngồi uống rượu vừa kể, vừa tâm sự, vừa khóc, rồi lại tự rót rượu uống 1 mình. Đỉnh điểm của sự bất lực bản thân, sự mất kiểm soát, muốn giải thoát bằng cách nào đó để đỡ những sự bức bối của những ngày qua. Mình vào trong nhà tắm cầm dao rạch vào cổ tay, nhiều nhát. Bạn mình biết chúng nó khóc, bảo tao xin mày đừng có như vậy, hôm nay mày có mệnh hệ gì bọn tao sống làm sao được. Hai giờ sáng đêm hôm đó, em mình, bố mẹ mình, hai anh nhà bác mình lên chỗ trọ. Có lẽ việc đầu tiên là mọi người nhìn nhau khóc, khóc vì sự bất lực trong mỗi con người khi rơi vào tình cảnh mà vị trí của người làm bố mẹ, làm anh, làm em, làm bạn, làm con đang gặp phải.

See also  Nếu buổi hẹn hò đầu tiên ăn uống cứ xì xà xì xụp

TẠI SAO MÌNH PHẢI LỤY TỚI VẬY????

Cho tới khi em hết thực tập, em về trường cũng hỏi thăm mình được 1 lần. Nhưng các bạn biết không, khi 1 ido Hàn quốc của em tự tử thì em chia sẻ, buồn tiếc thương. Còn với người đã yêu 2 năm, em coi như người dưng. Sau đó mình biết em thích người khác, và được chính những người bạn thực tập đi cùng gán ghép trong khi một số người trong đó là biết em có người yêu là mình. Mình từng thể là sẽ cho tất cả những người đó xuống địa ngục.

Năm đó mình năm cuối ĐH, hằng ngày sáng ra Phòng thí nghiệm làm đồ án, tối 9h mới khóa cửa phòng đi về. Rồi cũng xong khóa luận. Lúc đó mình muốn đi làm luôn, kiếm tiền nhanh vì nhiều thứ muốn làm, đúng hơn là có tiền để phục vụ mục đích trả thù. Lúc đầu đi làm mình vẫn ở Hà Nội, mình đi về tận Hải Dương làm rồi tối 8h lại đi ngược 40km về HN ngủ. Nhưng tối về, sự trống trải nó dằn vặt con người mình, luôn tự hỏi sao mình lại bị đối xử như vậy. Tới khi mình về quê năm 2021. đợt đó dịch covid cũng đỡ hơn. Mình đi làm nhưng cứ tối lúc tan làm là lại rủ bạn bè đi uống rượu, càng mưa mình lại càng đi. Tối nào cũng 10.11h mới về tới nhà, rồi có tối chẳng về nữa mà lại qua công ty ngủ. Mình sợ về nhà vì sợ nói chuyện với gia đình. Sự buông thả về con người, về lối sống. Mình đi vay tiền những app đen, vay qua tổ chức tín dụng, vay anh em, bạn bè. Vay chỗ này chả chỗ kia, nay có người gọi, mai có người gọi đòi nợ. Đã từng có rất nhiều bạn bè đại học nhưng rồi cũng chẳng còn ai. Nó là quãng thời gian đen tối tới đáy của một con người sẽ rất rất khó để đứng dậy được.

See also  Đến nhà người yêu chơi Tết, biếu chút quà quê bị nhà người yêu chê

Có những đêm tự nằm suy nghĩ rồi khóc, có những ngày tháng từ ngày này qua ngày khác tự mình đấu tranh với bản thân là phải đứng dậy nhưng đều thất bại. Có lẽ là sự tự phụ, lụy tình mà người đàn ông như mình lại có cả.

Giờ đây khi mình đã 30t, mình không có thứ gì trong tay. Không có tài sản, không thể ngồi nói chuyện với gia đình, không thể có một mối tình nào sau 7 năm. Ngày em gái mình lấy chồng cũng không thể trao cho em được chút gì đó. Đúng là vừa hèn vừa nhục. Mình tự hỏi mình là ai ở nơi đây, mình sống để làm gì. Mình có đang sống không nếu không có ngày nào vui vẻ

Mình hay xem chương trình Mái ấm gia đình Việt, vừa xem vừa khóc. Như kiểu tìm một sự đồng hành trong thâm tâm vậy. Mình nhận ra rằng nếu muốn sống tốt, thì mình phải tốt lên. Muốn được tử tế, hãy sống tử tế lên. Nếu ngày hôm nay không thể sống tốt thì cần ngày mai làm gì nữa. Không có điều tốt nhất, chỉ có thứ tốt hơn

Giờ mình đã có một công việc thu nhập cũng trên 20tr, tuy không phải cao nhưng đủ để mình suy trì cuộc sống, trả nợ. Mất 1.2 năm nữa để giải quyết những khoản nợ, để lý lịch được sạch sẽ khi muốn bắt đầu với ai. Mình muốn chia sẻ câu chuyện của mình, vì nó đã lấy đi mất 1/4 quãng đời mình đã sống rồi. Hôm nay mình viết nên chia sẻ của một người lụy 7 năm, mình tha thứ cho mình và cho chính em. Có lẽ ai cũng phải có hạnh phúc cho riêng mình…

Cảm ơn mọi người đã đọc những tâm sự của mình!

Facebook Comments

Filed Under: Confessions

Reader Interactions

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Primary Sidebar




Archives

Categories

  • Confessions

Gửi Confessions

Email: [email protected]

Quảng cáo

Bột tảo xoắn Blue Spirulina hữu cơ Dragon Superfoods – siêu thực phẩm xanh hữu cơ mang đến lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe, tăng cường sắc đẹp từ bên trong.

Blue Spirulina – Siêu Thực Phẩm Xanh Cho Sức Khỏe Và Sắc Đẹp

Tags

baby three báo hiếu bạn thân Bạo lực gia đình bất hiếu bỏ phố về quê Bố Chồng Bố Mẹ Chồng bố mẹ vợ cha mẹ chia tay Chùa Hà Cá tháng Tư Gia đình kẻ thứ 3 kẻ thứ ba kết hôn ly hôn mai mối Mẹ Chồng Ngoại tình ngoại tình tư tưởng người gia trưởng người nghèo người thứ 3 người thứ ba người yêu cũ nyc Nàng dâu phi công Sống thử sợ vợ thất nghiệp tiểu tam trai bao trầm cảm trầm cảm sau sinh Tình yêu Valentine Vợ chồng đào mỏ độc thân

Grato Superfoods – Nhãn hàng Organic Superfoods đầu tiên của Việt Nam, được phát triển bởi những người trẻ yêu lối sống xanh.

Copyright © 2026 · Cap3 Confessions By Hairstyles