31 tuổi, nghe crush kể tiêu chuẩn chọn chồng xong mình tự động rút lui
Mình năm nay 31 tuổi, chưa lập gia đình. Mấy năm vừa rồi kinh tế khó khăn nên mình gần như chỉ tập trung làm việc. Mình làm kỹ thuật cho một công ty nước ngoài, thu nhập khoảng 25-30 triệu tùy tháng, có chiếc ô tô cũ mua trả góp nhưng nhà thì chưa có. Mục tiêu của mình là cố thêm vài năm để mua được một căn chung cư nhỏ rồi mới nghĩ đến chuyện cưới xin. Đầu năm nay mình đăng ký một lớp tiếng Anh buổi tối và quen một em sinh năm 2001. Hai đứa tình cờ cùng quê, nhà cách nhau chưa đến 10km nên nói chuyện khá hợp. Em không phải kiểu nhìn một lần là thấy xinh, nhưng càng tiếp xúc mình càng thấy có duyên, nói chuyện vui và khá tự tin. Mình chủ động rủ đi ăn, cà phê, thỉnh thoảng ship trà sữa tới chỗ học. Em cũng không từ chối nên mình nghĩ cả hai đang cho nhau cơ hội tìm hiểu.
Nhưng càng nói chuyện lâu mình càng thấy em có những suy nghĩ hơi… trên mây. Em rất hay nói về “nâng cấp bản thân”, “năng lượng”, “tần số”, rồi bảo khi một cô gái đủ giá trị thì tự nhiên sẽ hút được những người đàn ông chất lượng. Em kể mục tiêu trước 30 tuổi phải có vài bất động sản, đi du lịch vài nước mỗi năm và chồng tương lai phải là người “có hệ tư duy lớn”. Ban đầu mình thấy con gái có tham vọng cũng tốt. Sau mới biết em vẫn chưa tốt nghiệp vì nợ vài môn, công việc hiện tại không ổn định, từng thử môi giới bất động sản, bán bảo hiểm rồi kinh doanh online nhưng đều nghỉ sau vài tháng. Chi phí sinh hoạt phần lớn vẫn do bố mẹ gửi. Tuy vậy, Facebook em lúc nào cũng check-in khách sạn đẹp, nhà hàng sang, túi xách hay quần áo đều phải kèm câu “món này mấy củ”, “đồ tiền triệu mặc vẫn khác”.
Có lần em bảo gia đình kinh doanh khá ổn nên bố mẹ không đặt áp lực chuyện tiền bạc. Tết vừa rồi hai đứa cùng về quê, mình tiện đường qua đón mới biết bố mẹ em chỉ có một cửa hàng tạp hóa nhỏ, mẹ còn tranh thủ bán đồ ăn sáng. Mình không hề coi thường hoàn cảnh đó, bởi bố mẹ mình ngày trước cũng làm lụng rất vất vả. Chỉ là mình bắt đầu thấy khó hiểu khi em thường xuyên khoe trên mạng những món đồ được nói là “bố mẹ tặng”, trong khi có lần chính em kể đang trả góp điện thoại và thẻ tín dụng vẫn còn nợ. Mình từng nhẹ nhàng bảo nếu chưa tự chủ tài chính thì tiêu vừa phải thôi, sau này kiếm được nhiều rồi hưởng cũng chưa muộn. Em lại nói mình có “tư duy tiết kiệm kiểu người nghèo”, muốn giàu thì trước hết phải tập sống như người giàu :)))
Đỉnh điểm là hôm hai đứa nói về tiêu chuẩn kết hôn. Em bảo người chồng tương lai ít nhất phải thu nhập 50 triệu trở lên, có nhà Hà Nội, ô tô, bố mẹ không phụ thuộc kinh tế vào con, ngoại hình khá, sống tinh tế, biết đầu tư và “cùng tầng năng lượng”. Mình nghe xong đùa: “Thế anh chắc trượt từ vòng gửi xe rồi.” Không ngờ em gật đầu thật, còn bảo 31 tuổi mà chưa mua được nhà thì chứng tỏ tốc độ phát triển hơi chậm. Mình cũng tự ái nên hỏi lại em hiện tại đã tự lo được những gì cho bản thân. Hai đứa tranh luận một hồi, em nói con gái không cần có sẵn những thứ đó vì “giá trị đàn ông và phụ nữ khác nhau”. Mình nghe tới đây thì gần như hết sạch cảm tình.
Sau hôm ấy mình chủ động dừng tìm hiểu. Em nhắn một đoạn khá dài bảo mình tự ti nên mới khó chịu trước tiêu chuẩn của người khác, còn mình cũng thừa nhận lúc nóng có nói vài câu hơi nặng. Nghĩ lại thì em muốn một người chồng thế nào là quyền của em, mình cũng chẳng có tư cách bắt người khác hạ tiêu chuẩn. Chỉ là mình thấy giữa có tiêu chuẩn và đặt ra một danh sách mà chính mình chưa từng cố gắng tương xứng có lẽ vẫn khác nhau. 31 tuổi, chưa nhà Hà Nội, chưa phải người thành đạt gì nên mình cũng chẳng dám chê ai. Nhưng sau cuộc gặp này mình mới hiểu một điều: gặp người đẹp chưa chắc đã rén, nghe người ta đọc “JD tuyển chồng” mới thật sự rén mọi người ạ.
Facebook Comments