Có ai nhiều tuổi rồi không có người yêu, không lập gia đình mà làm gì cũng bị cả nhà nói, cả nhà ch,ửi không?
Mình 36 tuổi, nói số tuổi thì cao đấy nhưng giao diện mình trẻ hơn tuổi khá nhiều còn tâm hồn mình thì còn trẻ hơn giao diện. Mặc dù chưa trải qua một cuộc tình nào nhưng mình không cảm thấy thiếu thốn và thậm chí mình còn sợ lập gia đình.
Với gia đình và họ hàng thì mình được gán nhãn “ế’, ừ thì ế cũng được miễn là có kinh tế và vui vẻ. Mỗi tháng mình được 20tr lương, thoải mái cho bản thân và phụ giúp bố mẹ mà vẫn có tiền tiết kiệm. Tuy xuất thân nhà nghèo nhưng mình luôn biết cách yêu bản thân, luôn dùng mỹ phẩm high-end, quần áo giáy dép túi xách cùng dùng hàng hãng, ăn uống thì cũng chọn đồ ngon chứ không phải kiểu ham rẻ hay tằn tiện.
Nhưng mẹ mình rất hay nói mình cách nói năng, ăn mặc, đi đứng. Mẹ bảo mình là nói chuyện cứ vừa cười vừa nói rồi khua chân múa tay là vô duyên. Rồi mẹ chê cách ăn mặc của mình và so sánh mình với em dâu rồi bảo mình là nhìn như thế thằng nào nó mê được. Mình mặc phong cách trẻ trung quần jean áo phông kiểu oversize rộng thùng thình thì sao lại là không mê được. Mình thích mặc rộng thung thình thì mình mặc miễn sao mình thấy tự tin. Quần áo của mình đều là đồ hãng Boo chứ không phải đồ chợ không có thời trang mà. Và mẹ chê mình không biết tề gia nội trợ như là nấu ăn, sắp cỗ, cắm hoa, cũng bái rồi lại so sánh mình với em dâu. Mình thật những thứ ấy giờ có dịch vụ hết, phút mốt là xong.
Mẹ mình và em trai mình thì dăm lần bảy lượt hợp sức chửi mình vì mình thái độ với em dâu. Cá nhân mình thấy đó là chuyện bình thường, làm dâu ai chả gặp cảnh như thế và người ta đều nín nhịn cho yên ấm. Nhưng nhà mình thì chắc vì mình ế nên bị đem ra đổ tội, mẹ mình và em mình thay nhau chỉ trích mình, bảo mình cư xử thiếu suy nghĩ, trẻ con, vì không có gia đình nên thế vân vân.
Chú mình và em họ mình cũng hay nói sau lưng mình cái kiểu như là nó ế nên vậy thôi đừng chấp nó. Bố mình thì hay bảo mình là mày ngu đừng nói nữa để yên cho tao làm.
Một hôm bố mình mổ, đồng nghiệp cơ quan em mình đến thăm, rồi lúc sau có một anh ra lân la bắt chuyện với mình kiểu hỏi han vài câu làm quen chắc muốn tán mình, nói thật thì mình cũng xinh xắn và trẻ so với tuổi nên mấy anh trung tuổi đều thích thôi. Nhưng mình k ưng mắt anh đó, mình cũng không thích kiểu tự nhiên gặp lần đầu đã lân la hỏi han, nói chung không phải gu mình. Nên mình có hỏi là “thế bé nhà anh mấy tuổi rồi” và ông anh tắt điện luôn. Mấy hôm sau, em mình về bảo cả cơ quan bàn tán cuộc nói chuyện của mình với anh kia và ai cũng nói với em mình kiểu như là chị gái chú duyên thật. Và em mình bảo mình vô duyên, EQ thấp, biết là đồng nghiệp của em mà không giữ mặt mũi cho em, không có gia đình nên thiếu suy nghĩ trưởng thành, cư xử như trẻ ranh. Ủa rồi mình sai ở đâu khi mình chỉ rút khỏi cuộc nói chuyện mà mình không thích. Mình chê anh kia lùn, xấu, ăn mặc áo phông quần bò kiểu như thợ, mới gặp mà lân la bắt chuyện như mấy thằng trai làng háo sắc thì em mình lại ch,ửi mình là đồ tiểu thư nhà nghèo.
Facebook Comments