Chọn những thứ rẻ tiền nhất để tặng em, hơn một năm qua anh tiết kiệm thêm được mấy đồng?
Người ta được người yêu tặng vàng, bạc, hoa quà lấp lánh mà mơ. Bọn mình yêu được hơn một năm rồi, mình rất rất thích hoa nhưng từ khi yêu anh, chưa biết hoa là như thế nào.
Thật đáng buồn là những món quà hiếm hoi anh ấy tặng mình lại là những lựa chọn rẻ tiền nhất và thậm chí là mình còn chẳng thích. Mình chẳng đặt nặng vấn đề quà giá trị bao nhiêu ở đây làm gì, nhưng thật sự, giá trị món quà thể hiện được cách họ yêu thương mình tới đâu. Thật, nhiều lúc mình tủi thân quá.
Ngày nào lên Facebook cũng thấy người ta được người yêu mua vàng, mua bạc, hoa, quà, điện thoại… đủ thứ. Còn mình thì… Một con gấu bông rẻ tiền trên Shopee, một chiếc quần giảm giá còn chưa đến 70 nghìn đồng. “Tháng này bán được thêm hàng có tiền, em thích gì?” Mình vui vẻ định giơ chiếc váy 450 nghìn đồng đang muốn mua thì hiện ra trước mắt mình là ảnh một chiếc áo khoác lông giảm giá chỉ còn 99 nghìn đồng?
Mình hơi thất vọng nhưng cũng chẳng thể hiện gì, chỉ cười bảo: “Em đủ áo khoác rồi, với cái này thấy cũng không đẹp lắm”. Tiết kiệm được bao nhiêu đồng mà phải hà tiện với người yêu mình đến vậy?
Có lẽ cái sai của mình đó là mỗi lần nhận quà đều tỏ ra vui mừng rạng rỡ, như là trân quý và thích thú lắm như thể đó là thứ mong ước bấy lâu. Để họ lại hiểu nhầm rằng mình chỉ hợp với những thứ rẻ tiền tầm thường. Mình giả vờ thôi, chẳng vui vẻ đến vậy.
Người yêu mình không đến mức nghèo khó chỉ đủ tiêu qua ngày. Trước mới yêu còn hẹn hò cà phê đủ quán, giờ về ở chung quanh năm chỉ đi làm, về nhà, nấu cơm; mình rủ đi chơi thì luôn từ chối. Mình muốn đi chơi cũng chỉ tự đi với bạn bè. Lại thêm một cái sai nữa, đó là về ở chung với nhau.
Hơn một năm qua, mình chưa từng đòi hỏi. Chưa bao giờ đòi mua bằng được cái áo, cái váy, thỏi son hay gì. Cái mình đòi chỉ là gói bim bim 5 nghìn đồng, vài cây xiên bẩn, thanh kẹo 2 nghìn đồng, gói chip chip, bánh gấu 15 nghìn đồng… thay vì một ly trà sữa vài chục nghìn, pizza hay này nọ.
Hôm ở cửa hàng tạp hóa, mình thích gói bim bim Hàn Quốc lắm, có 35 nghìn đồng thôi. Nhưng người yêu từ chối: “Vài cái bim bim mà đắt thế”, “Béo lắm rồi đừng ăn nữa”, “Về lên Shopee mà mua cho rẻ”. Lúc đấy mà mang theo ví và điện thoại mình đã tự mua cho xong. Nhiều lúc mình thấy, mình chán chẳng buồn nói thêm gì. Cũng quá quen rồi.
Lại sắp sinh nhật mình. Năm ngoái đến hơn tối hôm sinh nhật mình, người yêu mình mới chúc sinh nhật vui vẻ, quên? Là do mình nằm lì và khóc vì tủi thân, chờ cả ngày chẳng thấy gì. Mình buồn và tủi thân lắm mọi người.
Facebook Comments