Có một hình ảnh từ ngày còn bé mà đến tận bây giờ mình vẫn không thể quên được. Đó là một buổi sáng anh trai mình chuẩn bị đi khai giảng lớp 10, trời còn chưa sáng hẳn. Nhà mình khi ấy nghèo lắm, tiền ăn từng bữa còn phải tính toán nên anh chưa có đôi dép quai hậu để đi học. Ngày đó trường quy định học sinh phải đi dép có quai, nếu không sẽ bị trừ điểm. Mình vẫn nhớ mẹ dậy từ rất sớm, chạy ra sân bắt con gà mái duy nhất trong nhà, ôm ra đầu đường đứng chờ xem có ai mua không. Bán được con gà, mẹ cầm tiền chạy thẳng ra chợ mua cho anh đôi dép rồi lại tất tả chạy về để anh kịp đến trường.
Hồi đó mình còn nhỏ, chưa hiểu hết được những gì mẹ đang làm. Chỉ thấy mẹ sáng hôm ấy chạy đi chạy lại, quần áo còn chưa kịp thay, trên tay cầm đôi dép mới mua mà cứ giục anh nhanh lên kẻo muộn học. Mãi đến sau này lớn lên, tự mình phải lo cơm áo gạo tiền, mình mới hiểu một đôi dép ngày ấy đối với gia đình mình không hề đơn giản. Đó là tiền bán một con gà, là bữa ăn của cả nhà, là sự chắt chiu của mẹ để đổi lấy việc con mình có thể đến trường như những đứa trẻ khác.
Nhà mình ngày ấy có năm anh chị em. Bố mẹ chẳng có tài sản gì lớn, quanh năm chỉ biết làm lụng rồi dành dụm từng chút để lo cho các con ăn học. Có những hôm nhà chẳng còn gì ngon, bố mẹ nhường phần tốt nhất cho các con. Có những lúc tiền học, tiền sách vở đến cùng một lúc, bố mẹ lại xoay xở đủ cách. Chưa bao giờ bố mẹ nói với chúng mình rằng nhà mình nghèo, chỉ luôn bảo: “Các con cứ cố gắng học, sau này có công việc ổn định thì đừng khổ như bố mẹ.”
Ngày nhỏ nghe câu ấy mình chẳng nghĩ gì. Nhưng càng lớn, mình càng hiểu đó có lẽ là điều bố mẹ mong mỏi nhất trong cuộc đời.
Bây giờ anh em mình đều đã trưởng thành, mỗi người có một công việc, một cuộc sống riêng. Mình may mắn hơn ngày trước rất nhiều. Điều khiến mình tự hào nhất không phải là có bao nhiêu tiền hay mua được thứ gì cho bản thân, mà là bây giờ mình có thể đưa mẹ đi những nơi mẹ thích, mua cho mẹ món đồ mẹ từng ngại không dám mua, đưa mẹ đi ăn những món ngày xưa cả nhà chỉ dám nhìn.
Có lần mẹ nhìn thấy một chiếc áo đẹp, cầm lên rồi lại đặt xuống vì bảo “mẹ có nhiều áo rồi”. Mình chỉ nói: “Mẹ thích thì lấy đi, ngày xưa mẹ tiếc tiền mua cho mình bao nhiêu thứ, giờ đến lượt con mua cho mẹ.” Mẹ cười, nhưng mình thấy mắt mẹ đỏ.
Cả đời này mình cố gắng cũng chỉ mong có một ngày bố mẹ không còn phải nghĩ đến chuyện tiền bạc, không còn phải tiếc một món đồ mình thích vì sợ tốn tiền.
Chỉ mong bố mẹ thật nhiều sức khỏe. Vì những gì mình có hôm nay, suy cho cùng đều bắt đầu từ đôi bàn tay đã từng vất vả của bố mẹ năm ấy.
Facebook Comments