Phụ nữ lấy chồng cũng được, không lấy chồng cũng được. Xinh đẹp cũng được, không xinh đẹp cũng chẳng sao. Nhưng nhất định, NHẤT ĐỊNH nha, là phải có kinh tế. Không nhiều để lo cho cả gia đình, nhưng ít nhất phải có đủ để lo cho chính bản thân mình và con cái của mình. Tự nhiên giờ này ngủ không được, dậy sắp xếp đống đồ sơ sinh của con lại có cái cảm giác này. Cái cảm giác thấy bản thân mình may mắn vì mình tự có đủ kinh tế lo cho chính mình và con mình. Từ lúc mang thai đến giờ là 8 tháng 2 tuần. Mới đầu mình cũng như những cô vợ khác thôi.
– Anh ơi, em tính uống loại sữa này, em tìm hiểu kỹ rồi, vừa không gây béo cho mẹ lại tốt cho sự phát triển của thai nhi.
– Ok em.
– Anh ơi, có kết quả xét nghiệm rồi. Bác sĩ nói em bị thiếu máu. Cần bổ sung thêm sắt và một số vitamin khác.
– Vâng.
Sau mỗi lần “vâng” hay “ok” của chồng thì những món đồ được em đề cập đều không thấy chồng chủ động mua hay đưa tiền bảo vợ mua. Thôi thì em cũng chẳng cần nên tự túc. Sau khi thai lớn hơn, ngày đón con càng gần nên việc sắm đồ cho con là rất cần thiết.
– Anh ơi, mai ngày anh nghỉ mình đi mua đồ cho con đi.
– Thôi, app mua đồ online điện thoại em đầy ra, em tự mua cũng được mà. Anh sao chẳng được….
– Anh ơi, em hết sữa uống rồi.
– Ừm.
– Anh ơi, máy hút sữa, máy tiệt trùng bình sữa, máy hâm sữa, đồ giặt xả, sữa tắm, móc quần áo… của con em lưu hết lại rồi đó. Lúc nào có thời gian anh vào giỏ hàng xem lại, ok thì mua nhé (bọn mình dùng chung tài khoản app mua hàng).
– Vâng….
Khi mình nói câu đó là lúc thai được gần 7 tháng. Đến thứ 3 em vào xem thì nó vẫn nằm nguyên trong giỏ hàng. Sau nhiều lần như vậy thì thôi em cũng chẳng nói gì nữa. Tự động đặt hàng và thanh toán bằng thẻ của mình. Em đi khám khai tư nhân nên đi khám cũng mất kha khá chi phí, 1 lần ~500k, chưa kể nếu cần thì sẽ phải mua thêm thuốc, thực phẩm này kia, chồng em bắt đầu khó chịu. Trên đường về nhà cũng chẳng nói chẳng rằng và bảo em sau đừng đi khám định kỳ nữa. Khi nào thấy có vấn đề thì đi chứ tháng nào cũng khám như thế này bao nhiêu cho đủ. Em nói cần thiết phải khám mới theo dõi được sự phát triển của con như thế nào thì chồng em bảo: “Các chị của anh lúc bầu cũng đâu đi khám.” Từ đó em cũng im lặng và tự đi khám một mình. Hôm đó chồng đi theo, khi đứng lên thanh toán tiền, em đứng đợi mãi không thấy anh lấy thẻ ra thanh toán. Mặt lạnh tanh mọi người ạ. Đến lúc thấy em đưa thẻ ra mới bắt đầu cười nói.
À còn nữa. Nay đồ đặt cho con về rồi. Chồng em thấy và chỉ phán một câu như thế này: “Thời nay làm mẹ bỉm sướng nhỉ, máy móc hỗ trợ gần hết. Ngày xưa chẳng có gì người ta vẫn nuôi được con đấy thôi. Hôm em bảo anh xem rồi mua mà anh thấy không có gì cần thiết nên thôi.” Xong cười hì hì rồi leo lên giường lướt TikTok. Quay ra em bảo: “Ui xời, em có tiền thì em sắm thôi. Đằng nào chẳng phải em làm nên sắm rồi sau em đỡ khổ.” Xong rồi em cũng im lặng đến giờ luôn. Đồ của con em tự sắm từ A-Z. Tiền viện phí em tự lo gần như là 90%. Tiền đi sinh em cũng sắp xếp đủ rồi. Vì thế em chỉ cần chuẩn bị một tinh thần tốt để đón con em chào đời thôi. Còn chồng em ấy hả? Có cũng được, không có cũng chẳng sao. Chưa đăng ký kết hôn nên có thể sinh con xong, khỏe mạnh em cho đăng xuất luôn chứ tha thiết gì. Nên là chốt lại nhé, phụ nữ bọn mình làm gì cũng được nhưng phải có tiền trong người. Chứ phụ thuộc vào chồng khó sống lắm ạ…
Facebook Comments