Bố mẹ bán rồi, bán cho em trả nợ với xây nhà.
Ngẫm cũng chán, mà không còn cách nào…khác! Mình năm nay 33, mình học xong làm việc ở VN 1 thời gian thì đi xuất khẩu lao động bên Nhật, mình làm bên đó ban đầu cũng vất vả từ chỗ ăn, chỗ ở…rồi sống tiết kiệm, mình tích lũy đợt ấy là được 1 tỷ 3, gửi về cho bố mẹ, nói thật là bố mẹ cũng chưa lừa mình hay nói dối mình gì cả, ngày ấy mình biết sẽ ở bên này lâu dài nhưng muốn tích lũy, mua lấy lô đất ở VN để làm của để dành.
Sau biết đâu mình về thì còn có đất, thêm chút tiền xây nhà lên là có nhà cửa, đất đai ổn định.
Mình nhờ bố mẹ đứng tên vì mình cũng ko ở VN, mà ra sổ đỏ rồi nhé, bố mẹ chụp cho mình xem, rồi bố mẹ bảo cất két.
Bình thường mình về hay nhắn gọi hỏi bố mẹ cũng chỉ hỏi là giá đợt này khoảng bao nhiêu, bán đi đc bao nhiêu, mình ko định bán, chỉ hỏi giá để tự “thưởng” cho bản thân kiểu à đợt ấy mình mua đất là đúng, giá đất lên cũng là do mình tích lũy, đi làm, kiếm tiền được…
Để rồi cách đây nửa năm, làm ăn bên đó ngày 1 khó khăn nên mình về, mình chỉ hỏi bố mẹ sổ đỏ đất ấy đâu, để mình làm thủ tục sang tên cho mình, đến lúc này mới tá hỏa ra là cách đây 1 năm khi giá đất lên cao, bố mẹ đã bán đi để 1 phần trả nợ cho em đầu tư quán net, em mình trước thích chơi game, sau đi làm công việc ko ổn định nên mở quán net, mình tưởng bố mẹ cho tiền ai ngờ đâu bố mẹ cho rồi nó còn đi vay thêm, xong ko kinh doanh được thành ra mất cả vốn lẫn tiền vay ngoài, bố mẹ thì cũng hết nên bán mảnh đất mình nhờ bố mẹ đứng tên đi, xong dư bao nhiêu thì mua mảnh khác nhưng lại…cho em trai mình đứng tên để có đất, xây nhà.
Đau lòng hơn là bố mẹ thản nhiên nói “Thôi con làm ăn được thì hỗ trợ em 1 chút” trong khi đó mình biết là có lúc sẽ ko làm đc, chỗ đất đó để mình xác định sau khó khăn sẽ tự lo cho bản thân vậy mà…
Đấy, trong khi mình cũng chưa lập gia đình, giờ như kiểu tay trắng, chưa vợ con, có miếng đất bố mẹ bán đi mất, may mà mình vẫn có tiền gửi sổ tiết kiệm riêng tên mình, 1 số ít hơn trong tài khoản, mình mà đưa cho bố mẹ đứng tên…có khi cũng mất nốt.
Đến giờ cũng 1 năm trôi qua, khi mình nói đòi em trai thì nó nói thẳng là ko có tiền, sau này nó làm ăn được nó sẽ trả đủ, bố mẹ cũng chỉ nói xin lỗi và nói là do lúc đó tưởng mình làm ăn được…
Ngẫm chán nên mình tâm sự 1 chút…nhiều lúc mình ko nghĩ là bố mẹ sẽ làm vậy với mình, mà chắc cũng do mình chủ quan, luôn nghĩ là bố mẹ sẽ ko làm vậy nên mình lại là nạn nhân…
Nhưng sau việc này, tự dưng mình thấy tình cảm gia đình với mình…nó lạ lắm, kiểu giờ như người dưng nước lã vậy…trước mình cũng thương bố mẹ, thương em, nhưng sự việc ấy khiến mình có 1 cái nhìn rất khác về gia đình mình.
Facebook Comments