Cưới trước yêu sau.
Mình và vợ đến với nhau cũng do mai mối. Hai gia đình quen biết từ trước, thấy tuổi tác, công việc đều phù hợp nên tác hợp cho hai đứa gặp mặt. Chúng mình chỉ nói chuyện hơn chục lần, đi uống cà phê vài buổi rồi quyết định cưới. Chẳng có màn yêu đương nồng nhiệt hay những lời hứa hẹn ngọt ngào. Đám cưới diễn ra nhẹ nhàng, xong ai lại quay về guồng công việc của mình, à tất nhiên việc cưới xin, đăng ký kết hôn rất bài bản, tử tế chứ ko xuề xòa nhé…
Mình làm kỹ sư công trình, sáng đi từ rất sớm, có khi tối về thì người lúc nào cũng đầy bụi, lại còn về muộn. Vợ mình là giáo viên tiểu học, ngày nào cũng ôm cả chồng vở về nhà chấm rồi lại chuẩn bị kĩ lại bài giảng, có những hôm thì dạy thêm nữa. Hai đứa ở chung một mái nhà nhưng có hôm cả ngày chỉ nhắn nhau đúng một câu: “Tối anh về muộn nhé” hoặc “Em ăn cơm trước đi”. Mình cứ nghĩ cuộc hôn nhân này chắc sẽ bình bình như vậy mãi. Không cãi nhau nhưng cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt.
Hôm ấy mưa cũng to, công trình cho nghỉ sớm để mọi người về cho an toàn nên mình về nhà trước. Vừa mở cửa thì thấy mất điện, vợ vẫn chưa về. Mình tranh thủ nấu nồi mì (nhà mình có cái bếp gas mini), nghĩ bụng lát cô ấy về còn có cái ăn. Gần 8 giờ, cửa mở, vợ bước vào người ướt gần hết vì quên mang áo mưa. Thấy mình đang lúi húi trong bếp, cô ấy đứng sững vài giây rồi cười: “Hóa ra nhà mình cũng có người chờ em về à?”
Câu nói đó làm mình khựng lại. Thì ra bấy lâu nay mình luôn nghĩ cả hai đều mạnh mẽ, ai cũng tự lo được cho bản thân, nhưng có lẽ cô ấy cũng từng mong có người đợi mình sau một ngày dài, chẳng qua mình ko để ý thôi.
2 vợ chồng ăn xong, mình lấy máy sấy tóc đưa cho vợ. Cô ấy bảo: “Để em tự làm được.” Mình chỉ cười rồi cắm điện, bảo ngồi xuống. Lần đầu tiên mình sấy tóc cho người khác, vụng về đến mức tóc rối tung lên. Vợ vừa cười vừa kêu đau, nhưng cũng không giành lại cái máy sấy. Đến lúc xong, cô ấy nhìn mình rồi nhỏ giọng nói: “Cảm ơn… chồng. Em còn tưởng em lấy nhầm người cơ, lần đầu được chồng sấy tóc cho”
Chỉ 1 vài câu nói rất bình thường thôi mà tự nhiên mình thấy vui cả tối. Hôm sau đi làm, mình còn ghé qua tiệm bánh mua ít bánh ngọt mang về vì nhớ cô ấy từng nói thích ăn đồ ngọt khi chấm bài, rồi còn thích ăn bò khô, ăn bimbim, lớn rồi nhưng vẫn thích ăn vặt ấy.
Có lẽ tình yêu của bọn mình không bắt đầu từ một lời tỏ tình hay một cái nắm tay, nụ hôn. Nó lại đến từ những bữa cơm có người chờ, những lần đón nhau tan làm, hay đơn giản chỉ là một câu “về cẩn thận nhé”, rồi mình cũng chợt nhận ra, tình yêu nó phải bắt đầu từ những hành động đơn giản nhất như vậy…đúng ko mọi người?
Facebook Comments