Ngoại tình tư tưởng trong công sở đôi khi bắt đầu rất đơn giản…đúng ko mọi người?
Mình năm nay 31 tuổi, đã kết hôn được gần 5 năm. Vợ mình là giáo viên mầm non, còn mình làm quản lý dự án cho một công ty công nghệ ở Hà Nội. Hai vợ chồng có một bé trai hơn 3 tuổi. Trước đây, tan làm là mình chỉ muốn về nhà thật nhanh để ăn cơm cùng vợ con. Nhưng khoảng hơn một năm trở lại đây, mọi thứ dần thay đổi mà chính mình cũng không nhận ra.
Công ty mình có một bạn nữ chuyển về cùng phòng. Bạn ấy ngồi ngay bàn bên cạnh, cùng tham gia dự án nên gần như ngày nào cũng làm việc với nhau. Có những hôm cả hai ở lại công ty đến 9-10 giờ tối để kịp tiến độ. Những lúc mình bực bội vì khách hàng đổi yêu cầu liên tục, bạn ấy là người đầu tiên hiểu mình đang khó chịu điều gì. Chỉ cần mình thở dài, bạn ấy đã cười bảo: “Em biết rồi, khách lại sửa lần thứ mười đúng không?” Nghe xong mình cũng bật cười. Nhiều khi chỉ một câu nói như vậy cũng đủ khiến áp lực nhẹ đi rất nhiều, ngắn gọn là sự cảm thông, chia sẻ…
Trong khi đó, về đến nhà thì vợ chỉ hỏi: “Sao nay làm việc về muộn thế?”, “Mai có rảnh thì đưa con đi tiêm.” Mình biết vợ quan tâm, nhưng cô ấy không hiểu công việc của mình. Có lần mình kể về công việc, khách hàng hủy hợp đồng, vợ chỉ đáp: “Chuyện bình thường!”, Còn đồng nghiệp thì có thể ngồi với mình cả tiếng để phân tích xem lỗi ở đâu, nên sửa thế nào, thậm chí còn chủ động hỗ trợ mình làm cho xong, cảm giác như vợ mình ko lắng nghe mình vậy.
Rồi mình bắt đầu thay đổi thói quen. Sáng đến công ty, việc đầu tiên là xem bạn ấy đã đến chưa. Tan làm về, hai người vẫn nhắn tin trong nhóm công việc, rồi dần dần là những câu chuyện ngoài công việc. Hôm thì hỏi đã ăn tối chưa, hôm thì gửi cho nhau một bài hát, 1 đoạn video hài, 1 bức ảnh hài, động viên. Chúng mình chưa từng đi chơi riêng, chưa từng nắm tay, càng chưa bao giờ nói lời yêu. Nhưng mình nhận ra, mỗi khi có chuyện vui hay áp lực, người đầu tiên mình muốn chia sẻ lại không còn là vợ.
Đỉnh điểm là một tối cuối tuần. Mình đang ngồi chơi với con thì điện thoại báo tin nhắn. Chỉ là gửi một tấm ảnh chụp bầu trời kèm dòng chữ: “Hôm nay tan làm muộn quá, may vẫn kịp ngắm hoàng hôn” Mình mỉm cười theo phản xạ. Vợ ngồi đối diện nhìn thấy, chỉ hỏi đúng một câu: “Thấy dạo này anh hay tự dưng cười lắm, yêu con nào rồi à?” Mình sững người. Mình không biết trả lời thế nào, vì nếu nói thật thì chính mình cũng giật mình nhận ra đáp án.
Tối hôm đó, mình nằm rất lâu mà không ngủ được. Mình mở lại toàn bộ đoạn tin nhắn. Không có một lời tán tỉnh, không có câu nào vượt quá giới hạn. Nhưng cảm xúc của mình thì đã vượt giới hạn từ lúc nào không hay. Điều đáng sợ nhất của ngoại tình tư tưởng không phải là một nụ hôn hay một cuộc hẹn bí mật, mà là khi người bạn đời dần không còn là người đầu tiên mình muốn tâm sự, muốn chia sẻ và muốn được thấu hiểu.
Hôm sau, mình chủ động trao đổi bạn với cấp trên và bạn ấy để bạn ấy sang 1 dự án khác phù hợp hơn. Tối về, mình rủ vợ đi uống cà phê sau khi gửi con cho ông bà nội trông giúp. Lần đầu tiên sau rất lâu, mình kể cho vợ nghe những áp lực trong công việc, còn vợ cũng kể những mệt mỏi khi vừa đi dạy vừa chăm con. Hóa ra không phải vợ không muốn hiểu mình, mà là mình chưa từng cho cô ấy cơ hội để hiểu.
Đến bây giờ, mình vẫn nghĩ mình đã may mắn vì nhận ra mọi chuyện trước khi quá muộn. Đôi khi, ngoại tình trong công sở không bắt đầu bằng những cái nắm tay hay lời yêu, mà chỉ bắt đầu từ việc có một người hiểu áp lực của mình hơn người ở nhà. Và nếu không kịp kéo lại sự kết nối trong gia đình, khoảng cách ấy sẽ ngày một lớn, cho đến khi cả hai giật mình thì trái tim đã nghiêng về một phía mất rồi.
Facebook Comments