Mọi người nghĩ sao nếu thử thách bạn trai 5 năm yêu mà ko làm việc ”ấy”
Năm nay mình 23, vừa ra trường năm ngoái, tính mình cũng cởi mở, vui vẻ, có điều bố mẹ mình cứ yêu cầu mình lấy chồng sớm, vì căn bản nhà mình cũng ổn, nhà cửa xe cộ bố mẹ lo được, bố mẹ nói là ổn định thì cứ lấy chồng rồi làm gì thì làm.
Nghe theo lời bố mẹ nên mình đi xem mắt, thực ra đây là con trai của 1 người bạn thạc sĩ của bố, nói chung bác này cũng gọi là có chức tước, nhà cũng có điều kiện, con trai cũng mới học thạc sĩ bên Anh về, cũng có nhu cầu kiếm 1 người vợ để ổn định gia đình mà mình là người như vậy, đại loại là bố mình có gặp và nói chuyện với bác ấy và thấy mình đúng kiểu con dâu mà bác thích, biết làm việc nhà, học trường cũng ổn ra, nhà cũng có điều kiện, cũng ngoan ngoãn này kia (tất nhiên trong câu chuyện của bố với bác thì cũng có phần hơi tôn vinh con gái 1 chút).
Cho đến khi gặp anh con nhà bác ấy, nói chung là cũng ổn thôi, buổi đầu thì chưa biết gì nhiều, chỉ giới thiệu qua, nói chuyện về công việc, cuộc sống xa nhà, gia đình, định hướng…cho đến việc mình nói là:
– Nhưng nếu anh với em đến với nhau thì em có thử thách, nếu anh vượt qua được thì em sẽ mở lòng thử xem.
– Em nói xem?
– Bây giờ nếu 2 đứa yêu nhau thì em nghĩ sẽ cần nhiều thời gian tìm hiểu, mà trong quá trình tìm hiểu thì em ko muốn 2 đứa làm việc “ấy”, em muốn giữ bản thân đến lúc lập gia đình, em biết anh học tập và sinh sống ở nước ngoài có thể cởi mở hơn em nhưng em là 1 cô gái truyền thống.
– Thế theo em thì tìm hiểu mất bao lâu.
Mình ko hiểu câu nói này ý là tìm hiểu mất bao lâu để làm việc “ấy” hay là để lập gia đình, mình mới nói:
– Có thể là 5 năm, vì giờ em vẫn trẻ, nếu anh biểu hiện tốt thì có thể 3 năm, 4 năm…
Anh nhìn mình rồi cười, cười khểnh luôn ấy, bảo là:
– GÌ? EM BỊ MAN MÁT À? 5 NĂM YÊU NHAU KO LÀM GÌ? Ý EM CHỈ LÀ NẮM TAY, ÔM VÀ HÔN THÔI À?
– Vâng, cũng có thể là như vậy?
– Ôi hóa ra là em ko bình thường, em man mát vậy à? Thế thôi em à, mình dừng cuộc nói chuyện được rồi, giờ chúng nó sinh viên, học sinh có khi còn…(đoạn này chắc mọi người hiểu anh ấy nói gì).
Mình cũng cười lại:
– Vâng, thế anh cứ chọn học sinh, sinh viên mà yêu ấy ạ, chứ đừng chọn kiểu người như em.
– Ừ, anh với em ko hợp đâu.
– Vâng, thế anh ngồi chơi, em xin phép ra về ạ.
Mình bắt taxi về luôn, nhưng mà trên đường đi cứ thấy buồn cười ý, này lạ nhỉ? Kể cả có muốn nhưng buổi đầu hẹn hò, đã tỏ ra là muốn … con nhà người ta, nó bị buồn cười ấy mọi người à! Thà rằng cứ đồng ý là 3, 4, 5 năm xem nào, quan trọng là làm tin trước đã ấy, đến lúc yêu vào rồi có khi lại khác.
Đúng kiểu đi du học nước ngoài nhiều, bị lậm cái văn hóa bên đó nên thấy con gái như chúng mình nói ra như vậy thì shock hay sao ấy nhỉ :)), đâu phải cứ học bên bển xong về là hay đâu mọi người nhỉ?
Facebook Comments