Thì ra bố mẹ nghèo cũng là một thiệt thòi… Bố mẹ mình nghèo vì gia đình mình liên tục xảy ra các biến cố, tai ương mặc dù các cụ đều rất chăm chỉ làm lụng, yêu thương con cái.
Về bản thân, mình là một cô gái xinh xắn, học giỏi, hiểu được hoàn cảnh gia đình khó khăn nên từ nhỏ mình luôn cố gắng, không ngừng vươn lên, trau dồi trí tuệ và nhân cách, mình sống giản dị, đôi khi tằn tiện với bản thân. Về học hành, suốt những năm đi học, mình luôn đứng top trong lớp, trong khối. Thời con gái, mình được rất nhiều bạn theo đuổi nhưng mình chỉ chung thủy với một bạn, bạn ấy học cùng lớp cấp 3, con nhà nghèo, lại học kém. Mình và bạn đã có gần chục năm thanh xuân bên nhau, yêu xa nhưng luôn vun vén, động viên nhau từng ngày. Bạn ở ngoài Bắc, mình học trong Nam, mình được rất nhiều người theo đuổi nhưng từ chối tất cả, chỉ dành chỗ cho một mình bạn. Mình yêu bạn vì những quan tâm chân thành và những món quà giản dị, bạn cũng rất thương mình.
Sau đó chúng mình đều có được những thành quả nhất định trong công việc, có chỗ đứng trong xã hội. Đến lúc ra trường, đi làm một thời gian và quyết định về quê để gần người yêu thì mình thấy tình cảm của người yêu với mình ngày càng nhạt nhòa, một phần vì gia đình bạn ấy tạo sức ép lớn (họ phản đối từ hồi cấp 3 khi còn nhỏ đã yêu nhau, đến giờ vẫn phản đối vì họ muốn con trai họ – giờ đã là người nhà nước phải lấy người làm nhà nước nhưng nhà mình nghèo, để có ghế vào biên chế là một điều quá khó); một phần có lẽ vì yêu lâu. Trước giờ mình không bao giờ mong cầu gì cao sang, chỉ cần những ngày lễ bạn tặng một bông hoa 5 nghìn, mình cũng đã hạnh phúc lắm. Mình dễ vui vì những quan tâm nhỏ nhặt.
Thấy đồng nghiệp của người yêu toàn tặng quà hoành tráng, tổ chức lễ này lễ kia cho vợ của anh ấy hỏi ra mới biết chị ấy là con gái của sếp anh, một ông làm to trong tỉnh. Dù chị ấy có học hành tàng tàng, ngoại hình không có, cư xử thô lỗ thì vẫn luôn được chồng nâng niu, quà này cáp nọ. Nhìn lại mình, vượt trội hơn tất cả nhưng chỉ thua một điều là bố mẹ mình quá nghèo, lại bệnh tật. Thời đấy mình đã nghĩ, lý do đó khiến mình xứng đáng bị đối xử vô tâm hay sao? Và mình đã chọn cách rời đi mặc cho bạn níu kéo như thế nào. Sau đó nhiều năm, bạn ấy lấy vợ – vợ đã được gia đình sắp xếp cho vào làm công việc biên chế trong nhà nước.
Mình đến với người thứ hai, là chồng hiện tại, cũng là người cùng quê và không giàu có hay cao sang gì. Thời mình quen anh, anh cũng là một nhân viên nghèo, yêu nhau mình cố gắng động viên, hai người vun vén cho tình yêu, cuộc sống mới và 6 năm trôi qua, giờ anh cũng có một mức lương ổn định, một cuộc sống tốt. Về phần mình, thời chưa lấy chồng, mình lao lực đi làm, làm ngày làm tối, ăn uống tằn tiện để lo cho gia đình, bố mẹ mình bệnh hiểm nghèo, nhà thì nợ nần khá nhiều vì các biến cố. Mình không giữ lại gì cho bản thân, đến lúc lấy chồng, mình cũng dành tiền cho mẹ lo hết cho mình, không cầm theo thứ gì về nhà chồng vì mình luôn nghĩ cha mẹ đã cho mình tấm bằng Đại học, đó là điều quý giá nhất. Sau khi lấy chồng rồi, mình vẫn vun vén đầy đủ cho gia đình nhỏ, hỗ trợ bố mẹ chồng, lo cho bố mẹ ruột. Nhà mình sống ở thành phố lớn và tất nhiên cũng chỉ ở trọ thôi nhưng mình vẫn lo được cho nhiều người thân và có món tiền kha khá dành dụm tiết kiệm. Bố mẹ thì tự hào về mình lắm, đi đâu cũng khoe con, hãnh diện về con gái. Nhưng sâu thẳm trong lòng đôi khi mình vẫn thấy chạnh lòng.
Về chồng mình, chồng mình lo làm ăn, lành tính, tiền bạc hay mọi thứ mình quản lý và lo liệu cả, anh cũng giao hết cho mình. Mình cũng là người rất biết vun vén cho gia đình, biết nghĩ trước sau. Có lúc mình cũng hài lòng vì mình được toàn quyền quản lý tất cả mọi thứ trong gia đình nhưng đôi khi mình cũng chạnh lòng vì chồng hay kể bạn của anh tặng quà nọ quà kia, toàn đồ đắt tiền cho vợ, khi thì điện thoại đời mới, xe sang, rồi tổ chức sinh nhật hoành tráng ở nhà hàng các thứ vì được bố mẹ vợ cho mảnh đất, cho tiền mua nhà…
Nhìn lại mình, bố mẹ mình nghèo mà còn bệnh tật, đều đặn hàng tháng mình còn phải lo thêm thuốc thang cho các cụ. Chồng mình cũng chưa bao giờ tặng quà cáp gì giá trị cho mình cả, đôi khi anh ấy nhận thêm job làm thêm, tự thưởng cho bản thân những món quà đắt tiền như iPhone đời mới, Mac xịn, iPad, mình cũng đồng ý vì thấy chồng vui và anh ấy cố gắng rất nhiều trong công việc. Nhưng ước gì chồng hỏi mình có thích những thứ này không, chồng tặng thì mặc dù mình không ham những món đó nhưng mình cũng sẽ thấy vui biết chừng nào vì được quan tâm. Hơn 30 tuổi, chưa bao giờ mình mua cho bản thân điện thoại mới hay đồ gì xịn sò, thích gì cũng toàn săn sale, đồ thanh lý, mình cũng không ham chạy theo trend, xe đẹp, điện thoại sang, mình toàn mua lại đồ đã sử dụng. Vì nghĩ số tiền đó để dành cho bố mẹ hay dùng cho những thứ thiết thực hơn.
Đôi khi mình nghĩ dẫu có nhan sắc, luôn phấn đấu rèn luyện tri thức, đạo đức, phấn đấu để trở thành một người tốt, không ham muốn vật chất, không chọn chồng giàu để lấy, nhưng tất cả những điều đó đều khiến mình nhận lại những thiệt thòi hơn những cô gái khác chỉ vì bố mẹ của mình nghèo hay sao.
Facebook Comments