Lấy một người bạn đã yêu 13 năm liệu bạn có hạnh phúc không?
Đọc xong tiêu đề là các bạn cũng hiểu được tôi muốn kể về 13 năm yêu một cô gái và 2 năm với tư cách là vợ chồng.
Vợ tôi là bạn học cấp 3 của tôi, vợ tôi thuộc kiểu người con gái xinh xắn dịu dàng và gia đình cô ấy bố mẹ đều là giáo viên nên ở vùng quê nghèo như chỗ tôi thì cô ấy cũng coi như khá hơn biết bao nhiêu người con gái khác. Nên cô ấy là ước mơ của bao nhiêu chàng trai trong lớp cấp 3 và kể cả tôi. So với vợ tôi, tôi thì khá nhỏ con, gia đình làm nông nên tôi cũng không có gì nổi trội, nhưng tôi đã âm thầm theo đuổi cô ấy và đồng hành cùng cô ấy suốt một khoảng thời gian bất cứ cô ấy cần điều gì tôi đều sẵn sàng giúp đỡ nên tôi trở thành người đàn ông kiên trì nhất.
Vợ tôi vừa xinh xắn, ra trường lại đi làm việc cho ngân hàng nước ngoài với mức thu nhập khá cao, điều kiện gia đình tốt, đã mua được nhà Sài Gòn nên hầu như cô ấy tìm mãi cũng không ra một đối tượng phù hợp để tính chuyện yêu đương. Mãi đến năm 28 tuổi, tôi có một tí số dư nho nhỏ nên mới dám ngỏ lời yêu để kết thúc mối quan hệ bạn bè thì cô ấy đồng ý, tôi hiểu rằng cô ấy đồng ý bởi vì cô ấy sẽ cảm thấy an toàn khi ở bên tôi. Và tôi nghĩ rằng, sau này cô ấy sẽ yêu tôi như cách tôi yêu cô ấy. Sau thời gian yêu nhau ngắn ngủi chúng tôi quyết định về chung nhà trong sự ngưỡng mộ của bạn bè, đặc biệt cha mẹ họ hàng tôi mát lòng mát dạ khi có được đứa con dâu thảo.
Nhưng 2 năm kết hôn chúng tôi chưa ngày nào có được tiếng nói chung, dù không ai cãi một lời nào nhưng mọi thứ cứ im lặng rồi nhẫn nhịn cho qua.
Gia đình tôi vốn làm nông nên ăn nói ko nghĩ ngợi gì nhiều, trên bàn nhậu nói b*y, chửi t** thoải mái.
Ba mẹ tôi và cả tôi bước chân qua nhà cô ấy là phải ráng giữ sự điềm đạm, cố gắng tìm chủ đề nói chuyện cho phù hợp. Bữa ăn ở nhà ba mẹ tôi thì tôi thoải mái gác chân lên bàn lên ghế, còn qua nhà vợ thì ngồi cũng ko dám rung đùi.
Gia đình vợ hầu như nói không với bia rượu còn tôi trước giờ cứ tết là thoải mái với anh em láng giềng, nên vài lần tôi đi ăn nhậu về có mùi bia rượu nồng nặc bố mẹ im lặng tỏ ra hơi khó chịu.
Vợ tôi thích đi tập thể dục, đi cà phê với bạn bè còn tôi chỉ thích đi nhậu. Vợ tôi quần áo sang chảnh còn tôi chỉ thích dép lào quần jean. Vợ tôi thích mua sắm trang trí nhà cửa, còn tôi thì ở trọ cũng thấy vui. Vợ nghĩ nhiều về tương lai và quyết tâm giàu có còn tôi muốn tận hưởng cuộc sống hôm nay và khoẻ mạnh vừa đù ăn.
Thế giới của cô ấy sống là sự nho nhã, trí thức, người ta giải quyết áp lực bằng việc đi du lịch đọc sách, còn tôi giải quyết áp lực bằng việc đi nhậu. Vợ tôi chẳng bao giờ trách móc chồng một lời nào, nhưng cô ấy im lặng. Chúng tôi đã từng trao đổi với nhau về vấn đề sinh hoạt nhưng cô ấy không đồng tình việc ăn nhậu thường xuyên của tôi và tôi thì hầu như mối quan hệ bạn bè công việc nhiều nên việc ăn nhậu không thể nào tránh khỏi được.
Và hầu như, mọi suy nghĩ và cách giải quyết công việc của tôi và cô ấy đều chưa có điểm chung. Cả hai đã rất cố gắng để hiểu nhau, có những hôm người tôi nồng nặc mùi bia rượu cô ấy cũng cố gắng chịu đựng nhưng lại buồn nôn vì mùi nên từ đó hầu như vợ chồng ngủ riêng. Có hôm lên công ty rước vợ đi làm về, ngồi đợi lâu lại ngứa tay chân nên gác chân lên hẳn cổ xe, cuối cùng vợ với đồng nghiệp đi xuống vợ thấy bị bẻ mặt trước đồng nghiệp nên từ đó không bao giờ cho đưa rước nữa. Nhắn tin với vợ dùng ngôn ngữ teen code cũng bị vợ nhắc nhở, bạn bè lỡ viết chửi tục hay ăn nói vui đùa quá trớn xíu cũng vội xoá chứ để công khai trên Facebook vợ cũng nhắc nhở… Chúng tôi khó chịu từng điều nhỏ nhặt về nhau và cứ im lặng, vì có nói thì cũng không giải quyết được. Ở đây không ai sai cả nhưng đó là hai cách sống khác nhau và chúng tôi thuộc hai thế giới khác nhau.
Chưa chắc người bạn yêu sẽ mang đến hạnh phúc cho bạn, thật ra tìm được đúng người thuộc về mình mới là điều hạnh phúc nhất.
Facebook Comments