Đi làm tháng gửi về cho bố mẹ 5, 6tr nhưng cuối tuần về nhà, nhìn mâm cơm của bố mẹ mà thấy chạnh lòng.
Mình cựu sinh viên trường, nhà mình thì cũng thuộc dạng hơi khó khăn nhưng lại chưa ở mức hộ nghèo, bố mẹ trước đều làm công nhân, giờ thì bố làm bảo vệ khu công nghiệp, còn mẹ thì cũng chỉ loanh quanh ở nhà do cả bố cả mẹ đều tuổi cao sức yếu, bố có việc là cũng may lắm rồi. Nhà thì có 2 anh em, mình là anh, dưới mình còn 1 em gái cũng lấy chồng rồi, nhà chồng cũng khó khăn, 2 vợ chồng cũng phải cố gắng nhiều. Có lần em gái còn khóc với mình vì chọn lấy chồng sớm rồi vợ chồng cũng khó khăn…thương em lắm rồi cũng thương bố mẹ nữa…thi thoảng cũng chỉ cho em thêm được 1-2tr.
Mình năm nay 27, cựu sinh viên trường, thu nhập hiện tại ~ 20tr, trong này thì bao gồm tiền nhà, chi phí sinh hoạt, tiền mình đi học thạc sĩ, tiền mình tiết kiệm cho bản thân và tiền mình gửi về cho bố mẹ, nói chung mình cũng tính toán hợp lý để mỗi tháng có thể gửi về cho bố mẹ 5-7tr để bố mẹ chi tiêu thêm, ăn uống cho đầy đủ. Mình cũng phải cố gắng tiết kiệm lắm, chẳng dám ăn, dám tiêu xài phung phí để bố mẹ có…bữa ăn, có áo mới mặc, có 1 cuộc sống tốt hơn…
Cuối tuần về, bất chợt, mình cũng ko định về đâu vì bận nhưng thôi, cứ về, bố mẹ gọi hôm trước thì bảo thôi mình về lúc nào thì về, bố mẹ ko cần chuẩn bị cơm nước đâu, mình ăn gì cũng được…thì thấy bố mẹ đang ngồi ăn cơm…
Trên mâm cơm thì cũng chỉ có 1 đĩa rau luộc nhỏ, 1 quả trứng cắt làm 2 bố mẹ mỗi người 1 nửa, 1 bát thịt nhỏ xíu (để trong bát nước chấm ấy mọi người) được 3-4 miếng và 1 bát nước rau, bố mẹ đang ngồi ăn…
– Sao về ko gọi điện cho bố mẹ…
Còn mình thì:
– Sao bố mẹ ko làm nhiều đồ ăn mà ăn, ăn gì có mấy cọng rau, nửa quả trứng, vài ba miếng thịt thế này…
Vì lúc ấy cảm giác xót bố mẹ lắm, mình gửi về cũng đâu thiếu đến nỗi ko đủ bữa ăn đâu, thì bố mình cười bảo:
– Bố mẹ có tuổi rồi, có ăn được nhiều đâu, làm lại thừa ra, đấy, bữa trưa làm thừa thịt giờ phải ăn cố đây này.
Thực ra mình biết chứ, nói là ăn cố nhưng có bao nhiêu ăn bấy nhiêu, bố mẹ vẫn tiết kiệm từng đồng 1, tất cả số tiền mình gửi về, bố mẹ còn chẳng dám tiêu, để tiết kiệm lại rồi gom gom nếu mình cần thì lại đưa mình, rồi cũng gửi 1 phần cho em nữa…vì ko chỉ thương mình, mà bố mẹ cũng thương em…nhưng bố mẹ cũng giấu, bố mẹ toàn nói là ăn tiêu hết nhưng lại cũng “dấm dúi” để cho em, vì sợ mình suy nghĩ…
Thật sự thương bố mẹ lắm nhưng bản thân mình giờ cũng…cảm thấy bất lực vì năng lực hiện tại thì chỉ mới kiếm đc từng ấy tiền, ko đủ lo cho bố mẹ, cho gia đình…tương lai còn vợ, còn con của mình nữa…
Ko biết có ai từng có cảm giác như mình ko, thấy bố mẹ ngày 1 gia đi, nhiều nếp nhăn hơn, da xạm đi, ăn uống thì vẫn phải tiết kiệm từng đồng…mà mình vẫn chưa thành công…chưa giúp được gì cho gia đình cả…
Facebook Comments