• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar

Cap3 Confessions

Góc tâm sự, chia sẻ đến mọi người

  • Home
  • Confessions
  • E-Learning
  • Y tế
  • Privacy Policy
  • Show Search
Hide Search

34 tuổi, lên Hà Nội, bắt đầu lại có kịp không?

admin · April 15, 2026 · Leave a Comment

34 tuổi, lên Hà Nội, bắt đầu lại có kịp không?

Mình cựu sinh viên trường K52, không biết có ai như hoàn cảnh của mình ko?

Nhà mình trước cũng khó khăn, bố mất sớm, bố mẹ chỉ sinh mỗi mình xong bố mất nên mẹ dành trọn tình yêu thương cho mình, chăm sóc mình lớn khôn. Bố hồi còn sống có tâm sự là dù gia đình khó khăn, vất vả thế nào cũng phải cho mình ăn học đầy đủ, đừng để 1 cuộc sống khó khăn vất vả như bố mẹ.

Mình cũng trộm vía ngày nhỏ ngoan, biết điều, cũng ko đòi hỏi, ban đầu sống cũng hơi hướng nội, hơi tự ti vì gia đình khó khăn, mặc dù học cũng giỏi nhưng cũng ít mối quan hệ. Sau này học cấp 3 rồi lên đại học, ra trường đi làm mới dần có những mối quan hệ thân quen hơn, mình cũng hiểu hướng ngoại cũng là 1 lợi thế nên dần cởi mở hơn.

Mình từng có thành tích học tập tốt, học xong thạc sĩ nữa, làm tại ngân hàng ngoài ra đợt ấy mình còn nhập nước hoa về bán online (cũng kiếm thêm được kha khá), mình còn học thạc sĩ nữa…nói chung cuộc sống cũng ổn, thu nhập hồi ấy dư sức để lo chi phí sinh hoạt cho mẹ ở quê nữa. Mình còn có ước mơ sửa lại căn nhà cho bố mẹ, mua lấy 1 chiếc ô tô rồi mua 1 căn nhà trên Hả Nội, mình nghĩ đây cũng là ước mơ chung của các bạn từ các nơi đổ về học tập, làm việc…

See also  Có chồng quá sĩ diện thì phải làm sao?

Nhưng đang trên đà thực hiện ước mơ thì mẹ mình lại đổ bệnh, thời gian mẹ đi làm kiếm tiền lo cho mình, mẹ tiếp xúc với nhiều khói bụi nên bị bệnh liên quan đến phổi, thật ra cũng bị nhiều năm rồi nhưng năm ấy là cũng chuyển biến nặng, năm 2019…cách đây 7 năm.

Mình cũng nói mẹ lên HN để mình chăm sóc và điều trị nhưng mẹ ko đồng ý, vì ở quê còn có bạn bè, có họ hàng, nhiều người giúp đỡ, chứ 1 mình mình cũng ko gánh nổi vì lúc mình đi làm thì ai chăm đc mẹ, mẹ lại chẳng quen với nhịp sống ở Hà Nội…

Cuối cùng mình quyết định từ bỏ mọi thứ ở Hà Nội về quê để làm tròn trách nhiệm của 1 đứa con…mình xin việc ở quê mà lương sẽ ko là sự ưu tiên của mình, mình ưu tiên công việc cơ động, có thể phù hợp để chăm sóc mẹ, còn lương thì gọi là đủ ăn đủ sống đủ lo cho thuốc thang của mẹ, mình cũng có 1 khoản tiết kiệm…nên mình vẫn lo được, ước mơ xây lại nhà, mua ô tô..v….v…cũng tạm thời phải dừng lại vì thu nhập khi ấy, chỉ đủ sinh hoạt hàng tháng thôi…quan trọng nhất vẫn là chăm sóc mẹ…

À còn đoạn yêu đương nữa, mình quên chưa kể, ngày ấy mình cũng có mối tình đẹp, bạn trai mình quê Lào Cai, anh cũng làm việc tại Hà Nội, anh làm Nhà nước nhưng cũng đầu tư bên ngoài, cặp đôi mình thì ai cũng nói trai gái vừa tài vừa sắc, mặc dù gia cảnh 2 nhà khác nhau (nhà anh có điều kiện hơn) nhưng cả 2 lại rất yêu thương nhau, mình kể cho anh những ngày tháng khó khăn thì anh nói là sẽ cố gắng bù đắp cho mình…Nhưng việc mình quyết định về quê, cũng chính là việc mình phải quyết định chia tay với anh, anh ko thể về với mình vì còn công việc, còn nhiều thứ khác ở HN, với lại mình cũng đặt mình vào anh, để mà về quê với n.y chăm sóc mẹ của n.y thì cũng khó cho anh…

See also  Có những ngày tài khoản còn 458đ, túi 10k, xăng chạm vạch

Và đấy, từ bỏ mọi thứ ở HN để về quê, chăm mẹ, lo cho mẹ…theo lời bác sĩ thì mẹ mình sẽ cố gắng được khoảng 3-4 năm nhưng mình đã cố gắng chăm sóc mẹ, vượt qua cả đại dịch, ko phải 3-4 năm mà tân 7 năm cho đến tháng 1 vừa rồi thì mẹ mình mất…lúc ấy mẹ yếu lắm, chỉ còn gọi là da bọc xương, ko hấp thụ được chất dinh dưỡng nữa, thở máy…mẹ đã ko qua khỏi.

Mình còn nhớ năm 2024, có 1 lần mình cho mẹ ăn cháo, mẹ tâm sự với mình rằng mong muốn sau này mình sẽ tiếp tục thực hiện những ước mơ còn dang dở…khi mẹ mất đi, mẹ nói rằng vì mẹ mà mình vất vả nhiều rồi…lúc đó mình cũng động viên mẹ, mẹ cũng ko nói nữa cho đến đợt vừa rồi, trước khi mẹ mất, mẹ yếu ko nói được nhiều nhưng có lần mẹ nhìn mình, nói 2 chữ “ước mơ” xong chỉ vào mình…ban đầu mình ko nghe thấy, mẹ nói tới 3 lần…mình cũng hiểu rằng suốt bao lâu nay, mẹ vẫn buồn vì chuyện mình rời bỏ Hà Nội đề về quê với mẹ…Lúc ấy mình đã rơi nước mắt, mình là con gái nhưng ít khóc lắm, lý do mình khóc thì 100% vì gia đình, thậm chí trong thời gian yêu hay chia tay, mình cũng ko hề rơi 1 giọt nước mắt…

Đến thời điểm hiện tại, mình cũng đã lo xong cho mẹ rồi…giờ chắc mẹ đang ở bên kia với bố, dõi theo từng bước đi của mình trên con đường sắp tới…

See also  Không quyết định được tương lai, sao lo được cho người khác!

Và mình tự hỏi…34 tuổi, lên Hà Nội, bắt đầu lại có kịp không? Dù bố mẹ ko còn ở đây nữa, mình vẫn mong muốn thực hiện được những ước mơ khi xưa, những ước mơ còn dang dở…

Facebook Comments

Filed Under: Confessions

Reader Interactions

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Primary Sidebar




Archives

Categories

  • Confessions

Gửi Confessions

Email: [email protected]

Quảng cáo

Bột tảo xoắn Blue Spirulina hữu cơ Dragon Superfoods – siêu thực phẩm xanh hữu cơ mang đến lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe, tăng cường sắc đẹp từ bên trong.

Blue Spirulina – Siêu Thực Phẩm Xanh Cho Sức Khỏe Và Sắc Đẹp

Tags

baby three báo hiếu bạn thân Bạo lực gia đình bất hiếu bỏ phố về quê Bố Chồng Bố Mẹ Chồng bố mẹ vợ cha mẹ chia tay Chùa Hà Cá tháng Tư Gia đình kẻ thứ 3 kẻ thứ ba kết hôn ly hôn mai mối Mẹ Chồng Ngoại tình ngoại tình tư tưởng người gia trưởng người nghèo người thứ 3 người thứ ba người yêu cũ nyc Nàng dâu phi công Sống thử sợ vợ thất nghiệp tiểu tam trầm cảm trầm cảm sau sinh Tình yêu Valentine Vợ chồng đào mỏ độc thân

Grato Superfoods – Nhãn hàng Organic Superfoods đầu tiên của Việt Nam, được phát triển bởi những người trẻ yêu lối sống xanh.

Copyright © 2026 · Cap3 Confessions By Hairstyles