Anh bận, anh không có thời gian cho em, anh xin lỗi, nhưng anh có thời gian cho em họ của em.
Mình bị cắm sừng mọi người ạ. Chiếc sừng đến từ người thân nhất hơ hơ. Nghĩ lại thấy mình xui thật, động phải toàn mấy mối quan hệ gì gì đâu ấy.
Mình 26 tuổi, kinh tế tự thân mình khá tốt nên đã có nhà riêng (mọi người đừng hỏi sao không đón bố mẹ lên ở chung nha, mình năn nỉ lắm luôn mà bố mẹ bảo thích ở quê, có vườn có nhà không khí dễ chịu nên không muốn lên, mình cũng chiều theo vậy :)). Mình có một bé em họ cũng trạc tuổi, nó hiền, ít nói và tội lắm nên mình xin việc cho nó rồi đón nó lên ở cùng, có người ở chung cũng vui, cũng có thể chăm sóc nhau khi ốm đau. Mình là con một nên khá thích có anh chị em, mình xem nó như em ruột. Người xưa có câu “lù lù vác cái lu chạy” là thật mọi người ạ.
Mình quen anh qua giới thiệu, ấn tượng ban đầu anh là người trưởng thành, có công việc ổn định, làm về bên công nghệ thông tin. Trời, đúng gu mình luôn, thế là mình đâm đầu vô luôn @@. Sau tìm hiểu mới biết gia thế nhà anh hơi khủng, bố mẹ kinh doanh về xe máy, có hẳn mấy chi nhánh, bố thì từng làm gì gì trong cơ quan nhà nước, nghe kể chức cũng lớn. Mình có ghé nhà anh 2, 3 lần, gọi là cái biệt thự chứ không phải nhà, to dữ thần. Bố mẹ anh hiền, nói chuyện rất từ tốn. Trời ơi, làm mình cực kỳ thích. Nhưng OMG, bố mẹ hiền bao nhiêu, thằng con trai đổ đốn bấy nhiêu.
Ban đầu anh hay qua nhà mình chơi, đương nhiên cũng có con bé em họ mình ở đó, nhưng mình thấy hai người cũng không tương tác gì nhiều, chỉ nói vài câu qua loa. Mình cũng không để tâm lắm. Nhưng khi chính thức hẹn hò được 1 tháng thì mình cảm thấy anh thay đổi hẳn. Tháng đầu tiên anh dành thời gian cho mình khá nhiều, ngày nào cũng đòi gặp mình, mình cứ nghĩ là mình sẽ có một gia đình hạnh phúc, nhưng sau đó tần suất hẹn hò nó giảm hẳn, có khi 1 tháng gặp được 1, 2 lần, lúc nào cũng là công việc anh bận, hay nhà anh có việc, hay anh đi uống với công ty nay có sếp lớn vân vân đủ thể loại lý do. Công việc mình cũng bận, ban đầu mình còn thông cảm cho anh, nhưng càng về sau càng không chấp nhận được. Kèm theo đó là tần suất con em họ ở nhà cũng ít lại. Mình đôi lúc hơi ngờ ngợ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, cho đến lúc mình nhận được tin anh ta và nó trong khách sạn ở Hải Phòng.
Nói thật, trái đất bé như cái não con em họ mình vậy, tụi nó đâu ngờ bạn của mình là chủ khách sạn đó. Anh bảo anh vào HCM công tác, nhưng HCM của anh ở Hải Phòng. Con em thì bảo về quê, quê nó ở Thanh Hóa, nay quê nó thành Hải Phòng. Trời đất ạ, cái đôi cẩu nam nữ ấy, tay trong tay ôm ôm ấp ấp. Mình cũng cạn lời. Phụ nữ hiện đại đánh son, không oánh ghen nhé. Mình lặng lẽ bay về vứt hết đồ đạc của con nhỏ đó vào thùng rác bên nhà. Cũng cho nó nghỉ việc luôn… Thông báo luôn cho bố mẹ nó biết đặng mà đón nó về dạy dỗ lại.
Sau khi chia tay, mình còn biết thêm một tin động trời, anh ta không chỉ bắt cá hai tay còn gái gú hằng ngày. Ôi mẹ ơi, con đã va phải thứ gì chứ không phải con người nữa rồi. Thật là bẩn quá đi mất. Không những thế nhé, anh ta còn có thói vũ phu nữa cơ, con em họ bị đánh đến mấy lần mới chia tay đó. Con nhỏ về quê không dám nhìn mặt mình luôn. Còn cha đó bị công ty đuổi vì làm việc cẩu thả. Đúng là cặp đôi tiên đồng ngọc nữ mà.
Mang tiếng là yêu nhau mà đến cái gặp mặt còn khó thì thôi kiếm người khác cho nhanh gọn, bận bận con khỉ. Bận ôm con khác thì có.
Facebook Comments