• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar

Cap3 Confessions

Góc tâm sự, chia sẻ đến mọi người

  • Home
  • Confessions
  • E-Learning
  • Y tế
  • Privacy Policy
  • Show Search
Hide Search

Bố mẹ ban cho mình mạng sống, còn lại là do bạn?

admin · February 11, 2026 · Leave a Comment

Bố mẹ ban cho mình mạng sống, thì muốn mình sống sao mình phải sống vậy đúng không các anh chị!?

Không biết mọi người có từng rơi vào trạng thái chán ghét cuộc đời đã sinh ra mình như em hiện tại không.

Năm nay em 24 tuổi, nhà nghèo nhưng vượt khó giành được học bổng (và cũng có gen từ người bố nổi tiếng ở làng học giỏi nhưng nhà nghèo nên năm xưa bố phải bỏ học vào Nam đi kiếm sống). Em giành học bổng và học xong 4 năm. Vì lăn lộn từ thời trẻ bố em mang bệnh hiểm nghèo và qua đời sau 8 năm chiến đấu đau đớn (bố mất khi em năm hai đại học). Sau khi học xong, mẹ em nhận thấy em chưa làm ra được đồng tiền và sợ cuộc sống khổ cực, mẹ lo nghĩ cũng nhiều, sức khỏe cũng yếu vì từng bị tai nạn giao thông. Cùng lúc ấy trong làng có 3-4 mối có nói chuyện xã giao với mẹ, nhà họ có con trai, nửa đùa nửa thật họ cứ gạ ý để mẹ gả em cho con trai họ, để con trai họ được đến làm quen em.

Mẹ cân nhắc lâu và rồi cũng bắt ép em lấy một người hơn 7 tuổi. Anh chị có thể nói ‘mẹ bắt em có thể không lấy’, nhưng em không thể không cưới được vì mẹ lấy cái chết của mẹ ra dọa em, mẹ cũng bảo ‘không lấy nó tao không chấp nhận ai đâu’, căng quá thì ‘mày không lấy nó thì đừng có về cái nhà này nữa, đừng nhận tao là cha là mẹ mày nữa vì mày không nghe lời tao, tao không có đứa con cãi cha cãi mẹ…’… Em đồng ý tìm hiểu nhưng cần thời gian để hiểu về người ta và gia đình người ta đã. Nhưng rồi mới một tháng tròn bố mẹ hai bên đã định ngày cưới, nhà kia cũng gấp vì con trai họ con út, họ thì 70 tuổi rồi mà hay ốm đau nên muốn được thì tiến hành nhanh chóng.

Anh chị có thắc mắc sao mẹ em gả em gấp vậy cho một người vừa hơn nhiều tuổi vừa chưa biết gì không ạ?! Là bởi vì nhà ông kia nổi tiếng ở làng là giàu có, nhà ở quê nhưng sinh sống ở đất Hà Nội, có tiếng giàu (trong làng đồn vậy) bởi vì mỗi lần ông bà đi về quê đều quyên góp đường xá, hội phụ nữ, hội người hộ nghèo cận nghèo, ông bà ấy nổi danh hào phóng và cứ cho đi thế, người trong làng luôn nghĩ nhà này giàu. Mẹ em luôn nằng nặc bắt em lấy con trai nhà này là vì thế, mẹ còn khuyên như dạy bảo rằng mình còn trẻ nên mình ngu không biết lựa nhà mà quen mà lấy… Vì mẹ đã nói tới việc ‘được rồi mày không lấy, mày để ch*t kh* trong cái nhà này luôn nhé, mày đừng về thắp hương cho cha cho mẹ mày nữa…’.

See also  Em có nên dọn đi chỗ khác ko mọi người

Cuộc đời cả thời thanh xuân con gái của em, chưa từng quen bạn trai nào cả vì bố mẹ rất nghiêm khắc (đi chơi họp lớp liên hoan hoặc múa văn nghệ trường mà có con trai nào thì bố mẹ sẽ không cho em tham gia)… Một phần cũng vì nhà mình nghèo, mình nghĩ thương bố mẹ nên em rất nghe lời không làm quen gái trai lung tung. Cả thời thiếu niên không được quen, không dám quen ai… Nhưng vừa ra trường thì mẹ liền bắt gả chồng ‘mày lấy chồng cho tao được nhờ, tao đỡ khổ’. Em hỏi mẹ ‘không biết ai thì con biết lấy ai được bây giờ’, mẹ thì hét toáng lên đanh thép kèm chỉ tay thẳng mặt em ‘tao nói cho mày biết, mày phận đàn bà con gái tao bảo mày lấy ai mày phải lấy, tao gả mày cho ai là quyền của tao chứ tao không cho mày quyền quyết định…’ (em còn nhớ như in những lời đay nghiến đấy).

Nhưng rồi mẹ vỡ mộng khi biết ông bà thông gia mà mẹ ưng ý nổi tiếng giàu có ở làng thực ra chỉ là phông bạt, huênh hoang khoe mẽ chứ không có gì, tiền lễ đưa chỉ 10 triệu, con trai họ không mua được cho con gái mẹ chiếc nhẫn, không tặng cho được đôi khuyên tai… Chẳng có gì để mẹ dư giả, để mẹ có tiền trả nợ nần (nợ từ xưa kia khi bố ốm, hai chị em em vẫn còn đi học)… Mẹ thất vọng về thông gia (vì mẹ luôn nghĩ họ có của ăn của để, ít nhiều họ sẽ chi lớn để con trai cưới vợ) nhưng không, họ làm gì có.

Em lấy người chồng theo ý mẹ về 3 tháng sau bầu, sinh đẻ bé… Nghỉ làm một năm vì ông bà nội 70 tuổi không chăm được cháu bé, bà ngoại (mẹ em) thì không có tiền cho thì bà không ra đất Hà Nội, không chăm được. Em làm thêm tại nhà lương ít, bố mẹ chồng có thương, tuy họ không dư giả cả cục cả núi tiền nhưng tiền ăn uống cơm bữa hằng ngày ông bà nuôi, ông bà không cầm tiền sinh hoạt của vợ chồng. Tiền em làm thêm được bao nhiêu, bố mẹ chồng không hỏi, chồng không hỏi, và khoản đấy thì ngẫu nhiên em giữ 50%, còn 50% luôn gửi về quê cho mẹ sinh hoạt nuôi em trai ăn học, tiền học của em trai thì em luôn chuyển thẳng cho cô giáo nó thu qua tài khoản.

See also  Có ông nào không bia rượu, không lăng nhăng, không thuốc lá

Nhưng rồi suốt hơn một năm em lấy chồng, mẹ đẻ vì không có được số tiền như mong muốn, con gái thì lấy chồng sinh nở làm ít lương để gửi, ngày nào cách ngày một là mẹ gọi điện hỏi thăm nhưng luôn hỏi kèm: ‘cố gắng thu xếp cho mẹ cái chỗ kia (tức là nói về một khoản tiền) để mẹ trả cho người ta không người ta hỏi’. Cứ thế khi tiền đám, khi tiền sinh hoạt, khi tiền nợ lâu từ ngày bố ốm, khi tiền ốm đau thất thường của mẹ và em… mẹ đều gọi và yêu cầu. Và mặc nhiên số nợ từ thời bố ốm chữa bệnh và lúc đó em còn đi học, mẹ đã chụp nó lên đầu em, mẹ nói ra ngoài và rồi không biết từ bao giờ cả làng luôn nghĩ ‘nuôi nó ăn học lớn nó đi lấy chồng, mẹ nó nợ cả trăm triệu mà nó chưa có trả, nên mẹ sống nợ, sống khổ’. Trong khi khoản tiền nợ ngân hàng và tiền anh em họ hàng cho là những khoản lớn em đã hứa khi có tiền, tích cóp dần dần sẽ cho mẹ để mẹ trả… Nhưng mẹ cứ luôn gọi điện hỏi ‘thế mẹ bảo thế đã kiếm được chưa’, ‘đã có chưa’, ‘thế có cho mẹ không’…

Một vài lần mẹ gặng hỏi, em chưa có đủ thì em có nói to ‘con chưa có đủ, mẹ phải để cho con có thời gian nữa chứ mẹ’… Rồi nhận lại là cái chỉ tay cùng tiếng chỉ trích dài bằng cả cuộc đời ‘mày không phải to mồm, không phải láo, tao nuôi mày mười mấy năm ăn học, mày lớn lo cho mày gia đình, mày chưa lo được gì cho tao với cho em mày đâu nên mày không phải láo, loại vô ơn, ăn cháo đá bát, mày không cho, không có của mày thì cũng sống được, chứ không nhờ vài nghìn của mày, tao phải mang ơn mày hay sao mà mày to mồm, mày nghĩ xem mày đã giúp được cái gì cho tao chưa’.

Thế đấy, mẹ gạt bỏ hết những điều, những tháng lương lẻ tẻ vừa chăm con vừa kiếm từng đồng gửi cho mẹ hằng tháng, tiền học sách vở quần áo… mà em dành cho em trai… Mẹ bảo em vô ơn đi lấy chồng không nhìn đến mẹ, đến em trai ở quê nhà… Và tiếng chửi nghe qua điện thoại nhưng mẹ chạy ra tận ngõ la lên vọng vào ‘loại vô ơn, loại ăn cháo đá bát, nuôi ăn nuôi lớn rồi giờ nó không giúp được cái gì…’ thậm chí còn nói nhà chồng em ‘huênh hoang tỏ vẻ ta đây có lắm tao mới gả con gái cho mà ki bo kẹt xỉ mang được vài triệu bạc làm lễ, thế mà về quê mang tiền cho thiên hạ này kia ra oai’.

See also  Các bạn nữ thực sự cần điều gì ở người chồng của mình?

Mẹ em, là vì nghèo, vì tiền mà trở nên như vậy… Tết nhất đến nơi, gia đình chồng em ở Hà Nội sắp về quê nhưng mẹ vẫn đang dỗi ‘cái loại tỏ vẻ ra oai, không có tiền bày đặt’, mẹ đang hối hận vì đã gả em đi tưởng nhà người ta giàu, nhưng vỡ mộng, rồi luôn chỉ trích em khắp làng xóm là ‘vô ơn, ăn cháo đái bát’. Trong khi em đã hứa sẽ tích cóp tiền trả cho mẹ, hằng tháng cũng chu cấp vậy mà mẹ bảo như vậy. Có phải lòng mẹ tham, mẹ muốn nhiều hơn, cái mẹ muốn là em phải cầm về cả cục tiền, cả 500 triệu – 1 tỷ để đưa cho mẹ, mẹ mới hài lòng, còn vài triệu vặt vãnh thì mẹ coi như không có, mẹ bảo mình cho được vài đồng đã kể lể…

Đỉnh điểm hôm nay, ngày ông Công ông Táo, em đã cãi nhau với mẹ là tại sao mẹ úp nợ lên đầu con, đi kể khắp làng khắp xóm vì cho con đi học nên mới nợ, trong khi cái nợ đấy cả nhà mình dùng cả nhà mình tiêu, sao lại là vì con nên mới nợ… Mẹ vẫn đay nghiến rằng: ‘Thì tao cho mày đi học nên nợ, nếu mày không lấy chồng thì đi làm có khi trả nợ được rồi, mày đi lấy chồng nên nợ vẫn đó thì nợ là do mày, tao nói như thế để nhà chồng mày nghe xem nhà người ta có tiền thì thương mày, cho mày rồi mày cầm về cho tao trả nợ…’. Thế đấy, lấy chồng là mẹ ép lấy cho bằng được, vì tiền nên phải lấy, lấy rồi nhà chồng không có tiền cho mẹ thì cũng là do em… Em bảo mẹ đến lấy mạng con, con trả mạng sinh thành cho mẹ.

Đau đớn trong lòng lắm mọi người ạ, mẹ mình chỉ trích đay nghiến khắp làng xóm, mình thì thế khó chưa đi làm, chỉ làm nhà kiếm được ít… Thế nhưng ngày ngày những cuộc điện thoại giày vò đay nghiến. Em viết lên đây có thể mọi người nói em bêu xấu cái tính tham tiền tham của của mẹ mình, nhưng không nói ở đây em thực sự không biết tâm sự với ai để giải thoát được cả.

Facebook Comments

Filed Under: Confessions

Reader Interactions

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Primary Sidebar




Archives

Categories

  • Confessions

Gửi Confessions

Email: [email protected]

Quảng cáo

Bột tảo xoắn Blue Spirulina hữu cơ Dragon Superfoods – siêu thực phẩm xanh hữu cơ mang đến lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe, tăng cường sắc đẹp từ bên trong.

Blue Spirulina – Siêu Thực Phẩm Xanh Cho Sức Khỏe Và Sắc Đẹp

Tags

baby three báo hiếu bạn thân Bạo lực gia đình bất hiếu bỏ phố về quê Bố Chồng Bố Mẹ Chồng bố mẹ vợ cha mẹ chia tay Chùa Hà Cá tháng Tư Gia đình kẻ thứ 3 kẻ thứ ba kết hôn ly hôn mai mối Mẹ Chồng Ngoại tình ngoại tình tư tưởng người gia trưởng người nghèo người thứ 3 người thứ ba người yêu cũ nyc Nàng dâu phi công Sống thử sợ vợ thất nghiệp tiểu tam trai bao trầm cảm trầm cảm sau sinh Tình yêu Valentine Vợ chồng đào mỏ độc thân

Grato Superfoods – Nhãn hàng Organic Superfoods đầu tiên của Việt Nam, được phát triển bởi những người trẻ yêu lối sống xanh.

Copyright © 2026 · Cap3 Confessions By Hairstyles