• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar

Cap3 Confessions

Góc tâm sự, chia sẻ đến mọi người

  • Home
  • Confessions
  • E-Learning
  • Y tế
  • Privacy Policy
  • Show Search
Hide Search

Chuyện của một người mẹ đơn thân

admin · October 6, 2025 · Leave a Comment

Chuyện của một người mẹ đơn thân

Hôm nay, tôi tình cờ đọc được một bài viết về việc nhiều phụ nữ vui mừng, thậm chí tổ chức linh đình sau khi ly hôn, như thể vừa nhổ được cái gai trong tim.

Tôi cũng là một người mẹ đơn thân.

Vì chỉ những ai đã đi qua giông bão mới hiểu được cảm giác được sống lành lặn sau cơn bão dữ quý giá đến thế nào.

Tôi ly thân 7 năm, mới ly hôn không lâu. Trong suốt quãng thời gian đó, tôi một mình chăm sóc, nuôi dạy đứa con bị tăng động giảm chú ý. Những ngày đầu sinh con, tôi ở nhà chồng, chồng tôi đi làm xa hơn 100km. Tháng đầu, anh ấy về 4 lần. Tháng thứ hai, thứ ba còn 2-3 lần. Rồi dần dần, cả tháng không hỏi han, không một lời quan tâm. Tôi lặng lẽ chịu đựng, sống trong trầm cảm sau sinh, sụt cân, xanh xao, ai nhìn cũng tưởng tôi sản hậu nặng. Con quấy khóc, tôi không dám phiền mẹ chồng. Tự tay giặt đồ, tự làm hết mọi việc chỉ sau 15 ngày sinh.

Tôi là người ít nói, nhẫn nhịn. Tôi từng tin rằng im lặng sẽ giữ được hòa khí gia đình. Nhưng rồi sau này, khi con được 1 tuổi, tôi dọn về sống với chồng. Lạnh nhạt. Hờ hững. Anh viện cớ con quấy khóc ảnh hưởng giấc ngủ, đòi tách phòng. Vậy là từ đó, mỗi người một phòng.

Tôi đi làm part-time cuối tuần, từ sáng sớm đến 9-10 giờ tối. Con nhờ trông hộ. Được tuổi rưỡi, Gửi con đi nhà trẻ, vừa tất bật buổi sáng, vừa chạy đua mỗi buổi chiều tối. Tôi không quản anh làm gì hai ngày cuối tuần, vì tôi thương anh công việc sợ vất vả nên để anh giải trí, không quản, để anh thoải mái.

See also  Mua nhà lại thành ra áp lực vì trả nợ tiền nhà không nhỉ?

Rồi anh bắt đầu đi 5-6 ngày/tuần. Tôi bất lực, từng nhờ chị chồng can thiệp, nói chuyện thẳng thắn với gia đình anh. Tôi không trách anh đi đâu, chỉ mong một câu thông báo để tôi không phải chờ đợi, lo lắng. Đáp lại, là sự bênh vực vô lý từ gia đình chồng. Anh thừa nhận — anh không tiếp khách, anh đi chơi.

Tôi đã từng đánh nhau với anh — người ta sẽ nói tôi sai. Nhưng thử hỏi, có người mẹ nào không tuyệt vọng khi bản thân ốm đau, con cũng ốm, mà chồng vẫn bỏ đi chơi mấy ngày không về, mặc kệ những cuộc gọi cầu cứu? Tôi bị đánh bầm dập trước mặt con, cả tuần đi nhắc, nhưng tôi không hối hận vì đã phản kháng.

Một ngày, anh để quên laptop ở nhà. Tôi đọc được đoạn tin nhắn giữa anh và một đồng nghiệp nữ — người mà tôi đã linh cảm từ lâu. Tôi gặp chị nhiều lần lúc đi liên hoan công ty chồng, cả lúc các anh đi nhậu cũng có mặt chị ấy. Nhiều lần người quen nhắc nhở tôi về việc nhìn thấy chị (biển số xx) đến đón anh đi mỗi sáng. Những lần định vị thấy anh ở ngay gần nhà nhưng không về. Tình cờ thấy ảnh chị đăng để địa chỉ ngay sau nhà, vâng, chị ấy ở cách nhà tôi một con ngõ. Mọi thứ xâu chuỗi lại, rõ ràng đến nghẹn thở. Ba ngày không ăn, không ngủ. Tôi không khóc. Tôi chỉ thấy trống rỗng. Không tự trách mình thiếu sót nữa, tôi biết tất cả do lòng người thay đổi.

Anh về, viện kháy tôi làm hỏng máy tính của anh. Tôi không tranh cãi, xin địa chỉ công ty để mang đi sửa. Anh tiếp tục giấu địa chỉ mới công ty. Khi tôi đọc địa chỉ rõ ràng, anh có chút sợ hãi: em muốn làm gì? :)) “Không chỉ là chuyện địa chỉ, em biết tất cả rồi.” Chối miệng, nhưng ánh mắt không thể nói dối. Chỉ một cuộc trò chuyện tôi thấu cả. Từ ngày ấy, tôi không còn tin người đàn ông này nữa.

See also  Nghệ An lại bão, lại mưa ngập nữa, bố mẹ cũng đã mất rồi

Một thời gian sau, anh đòi ra ở riêng và bảo đây không phải nhà. Tôi đồng ý. Nhà là cũng nhau xây đắp vun vén, không có sẵn đâu anh. Con tôi chưa tròn 2 tuổi, bố mẹ ly thân. Tôi không quan tâm anh ở đâu với ai, tôi dọn đến thuê nhà mới gần đấy.

Tôi nuôi con một mình. Loay hoay từ sáng sớm đến tối muộn. Có những lúc tôi ngồi nghĩ: “Khi con đi học, bảng danh sách học sinh không thể có mỗi tên mẹ” nên nuốt nước mắt vào trong. Tiếp tục đồng hành cùng con qua bệnh tật. Nếu mình không làm mặt trời cho con, thì con biết dựa vào ai?

Con tôi từng thiệt thòi nhiều vì chứng tăng động. Mẹ con tôi ôm nhau khóc không biết bao nhiêu lần vì bất lực. Nhưng rồi cũng dìu nhau bước qua. Giờ đây con đã ổn định như bao bạn bè khác. Vậy là đủ. Con không nhắc đến bố, cũng chẳng gặp bố mấy lần dù nhà chỉ cách vài cây số. Tôi từng nhắc anh hãy thỉnh thoảng hỏi thăm con. Nhưng không nuôi nên chắc chẳng thương. Anh bỏ ngoài tai. Tôi không nói xấu anh, chỉ bảo rằng bố đi làm xa. Con không cần phải mang trong lòng vết thương về một người cha không thương mình.

Suốt 7 năm, anh vài lần nhờ người nhà dò ý tác động tôi muốn quay lại, nhưng chưa bao giờ đủ can đảm thừa nhận sai lầm, càng không có hành động cho tôi và con cảm giác an toàn. Tôi nói thẳng: “Nếu muốn quay lại thì hãy hành động, đừng đứng sau giật dây nữa.”

See also  Chồng nhà người ta

Rồi một ngày anh giục tôi ký đơn ly hôn. Tôi đoán, có lẽ là anh đã sẵn sàng cho một cuộc hôn nhân mới. Tôi ký. Hai tuần sau, anh kết hôn với chị ấy (vẫn là chị)

Gia đình nhà nội nhắn tin gọi điện an ủi tôi. Bữa tiệc nào cũng đến lúc tàn. Tôi không ăn mừng vì một cuộc hôn nhân tan vỡ. Tôi chỉ tiếc rằng mình đã không ly hôn sớm hơn. Tôi phí hoài cả tuổi trẻ, cả thanh xuân cho một người không xứng đáng làm cha của con tôi, càng không xứng làm chồng tôi, làm rể bố mẹ tôi. Vậy mà xưa anh lạy lục xin cưới bằng được.

Người ta nói phụ nữ đơn thân mạnh mẽ. Nhưng xin lỗi, chúng tôi không muốn thế. Không ai muốn một mình ôm con, tủi thân, bị hàng xóm dè bỉu, bị bắt nạt vì nhà “không có đàn ông”. Không ai muốn sống lặng thầm từng đêm, khóc một mình trong căn phòng nhỏ.

Ai cũng mong có một gia đình hạnh phúc. Nhưng khi chúng tôi từ bỏ một người chồng tệ bạc để giữ lấy con mình, thì xã hội lại quay sang chỉ trích chúng tôi?

Họ bảo ly hôn là thất bại. Vậy ai sẽ dạy họ rằng: thất bại thật sự là sống mãi trong một cuộc hôn nhân không còn tình yêu, không còn tôn trọng?

Họ bảo chúng tôi đáng thương. Không, chúng tôi không cần thương hại. Chúng tôi chỉ cần được thấu hiểu và được tôn trọng.

Nếu đàn ông tốt, sẽ không ai muốn làm mẹ đơn thân.

Facebook Comments

Filed Under: Confessions

Reader Interactions

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Primary Sidebar




Archives

Categories

  • Confessions

Gửi Confessions

Email: [email protected]

Quảng cáo

Bột tảo xoắn Blue Spirulina hữu cơ Dragon Superfoods – siêu thực phẩm xanh hữu cơ mang đến lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe, tăng cường sắc đẹp từ bên trong.

Blue Spirulina – Siêu Thực Phẩm Xanh Cho Sức Khỏe Và Sắc Đẹp

Tags

baby three báo hiếu bạn thân Bạo lực gia đình bất hiếu bỏ phố về quê Bố Chồng Bố Mẹ Chồng bố mẹ vợ cha mẹ chia tay Chùa Hà Cá tháng Tư Gia đình kẻ thứ 3 kẻ thứ ba kết hôn ly hôn mai mối Mẹ Chồng Ngoại tình ngoại tình tư tưởng người gia trưởng người nghèo người thứ 3 người thứ ba người yêu cũ nyc Nàng dâu phi công Sống thử sợ vợ thất nghiệp tiểu tam trai bao trầm cảm trầm cảm sau sinh Tình yêu Valentine Vợ chồng đào mỏ độc thân

Grato Superfoods – Nhãn hàng Organic Superfoods đầu tiên của Việt Nam, được phát triển bởi những người trẻ yêu lối sống xanh.

Copyright © 2026 · Cap3 Confessions By Hairstyles