Đến bây giờ mình thật sự vẫn không hiểu mình đã sai ở đâu mọi người ạ.
Mình là nữ, mình quen người yêu mình đến nay cũng được 3 năm. Tụi mình có khác biệt rất nhiều về gia cảnh. Gia đình mình khá giả, bố mẹ mình đều là Tiến sĩ, giảng viên trường Đại học (ĐH), tuy không quá giàu sang nhưng cũng là có địa vị trong xã hội. Gia đình người yêu mình thì ngược lại, bố mẹ đều làm nông và thật sự là không có “tài sản” gì (mình không biết diễn tả từ nào cho đúng nữa). Bố mẹ người yêu thậm chí không có đất để ở mà vẫn phải ở nhà thuê, ruộng cày cũng là ruộng thuê, ở 1 vùng quê nghèo ngoại thành Hà Nội (HN). Người yêu mình là người duy nhất trong thôn đó đậu Đại học và tốt nghiệp Đại học. Trong khi gia đình mình thì bố mẹ cho tiền con cái thì anh lại phải đi làm thêm kiếm tiền gửi bố mẹ từ lúc còn là sinh viên. Vì biết hoàn cảnh của anh nên mình rất thương và chấp nhận gắn bó mặc dù mình biết là rất khó khăn và không chắc việc bố mẹ mình có đồng ý cho mình quen anh hay không, nhưng mình vẫn cố gắng. Hiện tại, anh vừa đi làm, vừa học chứng chỉ, vừa làm thêm một lúc nhiều công việc. Mình luôn ở bên cạnh động viên anh cố gắng cho tương lai của 2 đứa.
Và, mình muốn có nhà trước khi cưới. Mình thì kiếm tiền được nhiều hơn và không phải gửi tiền cho bố mẹ nên mình dư được kha khá tiền, nếu khoảng 3-4 năm nữa thì 1 mình mình vẫn có thể mua được 1 căn chung cư nhỏ. Nhưng mình không nói với anh điều đó, mình chỉ nói là mình muốn có nhà và nói anh phấn đấu để tự anh có thể mua được. Mình muốn anh cố gắng, khi anh có 1 số vốn muốn mua nhà, mình sẽ góp vào (khoảng 50%) và nói với gia đình mình đó hoàn toàn là do anh mua. Mình không phải nghĩ cho bản thân mà yêu cầu anh phải có nhà trước khi cưới, mình muốn anh có được thể diện và không bị tự ti trước gia đình của mình, mình muốn anh cho bố mẹ mình thấy rằng anh đủ khả năng để lo cho mình.
Rồi mình nhận được học bổng du học Tiến sĩ. Tất nhiên, mình chưa từng nghĩ đến tương lai mà không có anh, nên mình đã bắt anh học ngoại ngữ để có thể làm việc tại nước ngoài cùng mình, mình sẵn sàng đợi anh, hoặc là mình qua trước, hoặc là bảo lưu 1 năm để cùng nhau ở nước ngoài. Mình có quen một số công ty ở bên đó và họ sẵn sàng nhận lời giới thiệu của mình. Chỉ cần người yêu mình có đủ điều kiện, và giờ người yêu mình chỉ thiếu chứng chỉ ngoại ngữ để làm việc bên đó. Ban đầu anh cũng học, nhưng vì trước giờ không học nên ngoại ngữ đối với anh là con số 0. Thời gian cứ qua, mình càng gần đến thời gian quyết định nhưng anh không có chút tiến bộ nào, mình bắt đầu mất kiên nhẫn. Mình ép anh học, học ngày học đêm trong khi anh vừa phải đi làm vừa phải học thêm chuyên môn, vừa cật lực kiếm tiền.
Và cuối cùng mọi người biết kết quả là gì không? Chúng mình chia tay. Anh nói anh quá áp lực và không thể chịu đựng nổi nữa. Vừa phải kiếm tiền, vừa phải học, anh không đủ sức nữa rồi.
Mình cảm thấy nực cười quá. Vậy mình có sai không? Mình có quá đáng khi đòi hỏi những thứ đó từ anh không? Mình không hề yêu cầu những điều quá cao siêu, đây hoàn toàn là những thứ mà anh có thể làm được, chỉ cần anh cố gắng. Mình là nghĩ cho tương lai của 2 đứa, mình không hề ích kỷ hay nghĩ cho bản thân. Mình chưa bao giờ đòi quà hay nhận thứ gì đắt tiền từ anh, vậy mà anh không thể vì mình mà cố gắng 1 chút nữa sao? Mình không hiểu. Thật sự không hiểu.
Facebook Comments